Tuy nhiên - đúng là không có niềm vui nào mà trọn vẹn, và luôn có nỗi lo âu nào đó đến quấy rầy những niềm vui của chúng ta - nỗi hân hoan của Égée trước sự trở về của người con trai không phải là không đượm ít nhiều lo lắng. Minos[1] ở đảo Crète đang sửa soạn chiến tranh. Cảm thấy mạnh mẽ với đông đảo binh lính và chiến thuyền, ông còn cảm thấy mạnh mẽ hơn với nỗi oán hận trong lòng của một người cha mất con: ông tìm cách trả thù cho cái chết của đứa con trai Androgée bằng một cuộc chiến tranh chính đáng.
Nhưng trước tiên ông tìm sự trợ giúp từ các nước khác cho cuộc chiến của mình, và cho mục đích này, ông giong thuyền ngược xuôi khắp nơi trên biển với một hạm đội có tốc độ nhanh, nó là chủ lực quân sự của ông. Hai đảo quốc Anaphé và Astypalée trở thành đồng minh, đảo đầu nhờ vào những lời hứa hẹn của ông, đảo sau vì ông hăm dọa gây chiến với họ; rồi đến lượt Myconos khiêm nhường và Cimolos với những cánh đồng chứa đá vôi, và Cythnos phủ đầy lá húng tây mọc hoang, và Sériphos đất đai bằng phẳng, và Paros có những vách đá cẩm thạch, và Siphnos bị phản bội bởi nàng công chúa Arné[2] nghịch đạo, và cô gái này sau khi nhận số vàng mà lòng tham đòi hỏi đã bị biến thành một con chim mà tới tận ngày nay vẫn tỏ ra thích thú với vàng, đó là con quạ gáy xám có chân và cánh màu đen.
Nhưng Oliaros, Didymes, Ténos, Andros, Gyaros và Péparèdos có đất đai trù phú trồng quả ô-liu sáng láng, không ai chịu giúp những chiến thuyền của đảo quốc Crète. Từ đó Minos giong buồm về phía bên trái tiến đến đảo Énopie, vương quốc của Éaque[3]. Người thời xưa gọi nó là Énopie nhưng chính Éaque đặt tên cho nó là Égine theo tên mẹ mình. Nghe tin ông đến, đám đông dân chúng trên đảo đổ xô đi nhìn mặt cho biết một người nổi tiếng như thế. Đến chào đón ông có Télamon và em trai Pélée, và em trai kế nữa, cùng cha khác mẹ, là Phocus[4]. Và chính Éaque cũng đến nữa, tuy có chậm chạp vì tuổi cao sức yếu, và hỏi Minos đâu là lý do đặt chân xuống đây. Câu hỏi khiến ông vua của trăm thành phố nhớ lại nỗi đau buồn của người cha mất con, thở dài, rồi trả lời:
“Tôi cầu xin sự giúp đỡ của ngài trong một cuộc chiến tranh mà tôi sắp tiến hành để trả thù cho con trai tôi, tôi mong ngài trở thành đồng minh của tôi; tôi muốn an ủi người chết trong nấm mồ của nó.”
Éaque trả lời ông: “Ngài đã yêu cầu vô ích một điều mà nước tôi không thể đáp ứng, bởi vì không có nước nào mà liên kết với Athènes, thành quốc của Cécrops, chặt chẽ hơn nước này; sự liên minh giữa chúng tôi và họ rất vững chắc.”
Minos, thất vọng, vừa quay gót ra đi, vừa nói: “Ngài sẽ trả giá đắt cho cái liên minh đó.” Ông nói thế vì nghĩ rằng đe dọa chiến tranh thì có lợi hơn là tiến hành chiến tranh, và không muốn tiêu phí lực lượng của mình quá sớm ở đây.
Những chiến thuyền của Minos chưa ra khỏi tầm mắt nhìn từ thành lũy của Éaque thì một con thuyền với tất cả cánh buồm căng ra, từ Athènes đến, và cập vào bến cảng thân thiện, mang theo sứ giả Céphale[5] và lời chào hỏi của nước ông. Dù bao nhiêu năm qua không gặp ông nhưng các người con trai của Éaque vẫn nhận ra ông, họ nắm lấy tay ông, đưa ông về cung điện của cha mình. Người anh hùng này, tuy có tuổi nhưng khuôn mặt vẫn còn lưu những vẻ đẹp và sự thu hút trước kia, bước đi giữa hàng trăm cặp mắt trầm trồ dõi theo, tay cầm cành ô-liu của đất nước mình; và đi bên trái và bên mặt ông, người có tuổi hơn, là hai chàng trai trẻ, Clytos và Butès, cả hai là con của hoàng tử Pallas[6].
Sau các nghi thức chào hỏi lẫn nhau, Céphale đưa ra thông điệp của thành Athènes, yêu cầu đảo quốc Énopie giúp đỡ, dựa theo sự liên minh và hiệp ước tương trợ có từ lâu đời giữa hai nước với nhau. Ông nói thêm là không những chỉ Athènes mà còn là toàn bộ Hy Lạp đều nằm trong mục tiêu thống trị của Minos. Bằng sự hùng biện của mình, ông đã thực hiện nhiệm vụ được giao phó như vậy; và Éaque, tay trái đặt lên cán vương trượng, nói lớn: “Athènes này, đừng cầu xin sự giúp sức của ta, cứ nắm lấy nó đi! Và hãy mạnh dạn xem những lực lượng của đảo này là của các người nữa, cũng như tất cả những nguồn lực mà tình hình hiện nay của ta có thể cung cấp. Nguồn lực cho cuộc chiến thì không thiếu đâu; ta có binh lính đủ cho chính ta và cho kẻ thù nữa[7]. Và nhờ các chư thần, thời thế lúc này thì thuận lợi và ta chẳng có lý do gì để từ chối cả.” “Cầu cho luôn được như vậy,” Céphale nói, “và cầu cho dân số trong thành của ngài tăng nhanh. Thật tình mà nói, khi đến đây tôi thấy vui gặp được nhiều thanh niên đẹp đến thế, có cùng tuổi trẻ đến thế. Thế nhưng, tôi thấy thiếu nhiều người trong bọn họ, những người mà tôi từng gặp trước đó, trong chuyến thăm viếng cuối cùng của tôi ở đây.”
Éaque thở dài, trả lời, giọng buồn bã:
“Đó là một sự khởi đầu khốn khổ nhưng sau đó số phận chúng tôi được cải thiện nhiều. Giá gì ta có thể kể cho ngài nghe đoạn chót mà không cần kể đoạn đầu! Thôi, ta cứ kể lần lượt đây, không phải làm ngài mất thì giờ chờ đợi với những lời quanh co dài dòng. Những người mà ngài đã có lòng hỏi đến khi thấy họ vắng mặt hôm nay, giờ họ chỉ còn là xương và tro thôi. Than ôi, một phần rộng lớn biết bao của toàn thể vương quốc ta cũng đã chết theo họ!”
❀ ❀ ❀
[1] Minos: con của Jupiter và Europe, vua xứ Crète hùng mạnh, cai trị hàng trăm thành thị. Con trai ông là Androgée bị giết ở Athènes bởi những kẻ ganh tức sau khi giành được nhiều chiến thắng trong cuộc thi tài thể thao tổ chức ở đó. Để trả thù, Minos huy động binh mã và tìm các nước đồng minh đi đánh thành Athènes.
[2] Arné: đã phản bội nước mình là đảo Siphnos để nhận vàng của Minos và bị các thần linh biến thành con quạ gáy xám (daw hay jackdaw).
[3] Éaque: con trai của Jupiter và tiểu nữ thần Égine; và Égine là con gái của thần Sông Asopus.
[4] Télamon, Pélée, Phocus: cả ba người là con của vua Éaque, nhưng hai người đầu, Télamon (trong tương lai sẽ là cha của Ajax) và Pélée (sẽ là cha của Achille) là con với người vợ; còn Phocus là con với người tình, sau này sẽ bị Pélée giết. Thời điểm của câu chuyện đang kể là một thế hệ trước khi Chiến tranh thành Troie xảy ra. Theo chú thích của bản dịch tiếng Pháp, trang 549.
[5] Céphale: chồng của Procris, một trong những người con gái của Érecthée, vua thành Athènes; Céphale được gởi đến đảo quốc Énopie (Égine) để thương lượng với vua Éaque.
[6] Pallas: một hoàng tử của thành Athènes, con của Pandion; không phải Pallas (hay Minerve, Athéna), nữ thần Bảo trợ cho thành Athènes mang tên nàng, Athéna.
[7] Câu này, theo cách hiểu của người dịch, có nghĩa là Éaque có đủ binh lực để phòng thủ đảo quốc của mình nếu như Minos tấn công như ông vua này đã hăm dọa trước đó, trong trường hợp Éaque gởi quân đi giúp thành Athènes, đồng minh của mình.