Graham Carpenter không sao ngủ được. Ông cố nằm thẳng chân trên chiếc giường mà trước đây ông cùng Anne đã mua về thay thế chiếc giường cũ trong thời gian hai người sống chung với nhau. Khi gần đến kỷ niệm lần thứ hai mươi ngày cưới của họ, cả hai đều nhất trí họ cần phải có chỗ rộng rãi hơn. Phải có thêm chỗ để ngủ thoải mái hơn và phải có thời gian đi du lịch nhiều hơn nữa. Với đứa con gái thứ hai vào đại học, các ước nguyện của họ trở thành hiện thực.
Khi chiếc giường mới được đem về nhà, họ đã ăn mừng bằng sâm banh. Và Vivian được thụ thai một thời gian sau đó. Đôi khi ông tự hỏi có phải ngay từ đầu, cô đã biết mình là một đứa con bất đắc dĩ. Phải chăng sự chống đối của cô, sự thiếu tự tin của cô đã có từ lúc cô chưa chào đời ?
Có thể đó là một ý nghĩ quái lạ. Vivian luôn là một đứa bé khó tính, một đứa trẻ cá biệt và một người trưởng thành ngang bướng. Là một học sinh tồi, luôn gợi lòng thương xót của mọi người với phương châm "Tôi đã làm hết sức mình rồi".
Ở trường học nội trú, nơi mà các chị của cô tỏ ra xuất sắc thì Vivian bị khiển trách hai lần rồi bị đuổi học vĩnh viễn. Có một dạo cô làm quen với ma túy, cũng may là không đam mê nó. Thêm vào đó cái tính luôn đương đầu với Anne. Cô luôn yêu cầu mẹ mình dẫn đi mua sắm nhưng không bao giờ nghe theo ý kiến của bà.
Việc học đã không thành, lại không bao giờ giữ một chỗ làm lâu hơn sáu tháng. Vài năm trước đó, Graham yêu cầu Anna không được cho Vivian đụng vào số tiền ủy thác dành cho riêng cô trước năm ba mươi tuổi. Nhưng cô lại nhận hết phần gia tài của mình ở tuổi hai mươi mốt, mua ngôi nhà và sau đó ít thấy ló mặt về nhà cha mẹ. Hồi tháng Năm vừa qua, hai ông bà cảm thấy bị sốc thật sự khi nhận được điện thoại của cô mời họ đến nhà dự tiệc. Cô đã lấy chồng.
Có thể nói gì về Scott Covey? Đẹp trai, có học vấn, khá thông minh, lo cho Vivian từng chút một. Tuy nhiên, điều cần lưu ý là khi một cô bạn của Vivian trong lúc nói chơi, có đề cập đến hợp đồng hôn nhân, Vivian đã phản đối quyết liệt "Không, tụi tao không có làm, nhưng chúng tao đã làm di chúc cho nhau".
Graham tự hỏi không biết Scott có thể để bất cứ gia tài gì cho ai kia chứ? Vivian có nói bóng nói gió là anh ta có vài lợi tức, cũng có thể lắm.
Có một lần Vivian đã nói sự thật rằng nhân ngày cưới của mình, cô đã sửa di chúc, và hôm nay Scott thừa hưởng toàn bộ tài sản của cô kể cả ngôi nhà tại Chatham.
Họ lấy nhau được mười hai tuần lễ! Mười hai tuần lễ!
- Graham? - Anne khẽ gọi.
Ông chụp lấy bàn tay của vợ. "Anh thức rồi đây".
- Này anh Graham, em biết là cái xác của Vivian ở trong tình trạng ghê rợn lắm. Nhưng điều gì đã xảy ra với bàn tay phải của nó vậy?
- Anh không biết nữa em yêu, nhưng tại sao vậy?
- Bởi vì không một ai đề cập đến chiếc nhẫn ngọc bích. Có thể vì Vivian không còn bàn tay mang nó nữa. Nhưng nếu trong trường hợp ngược lại thì chính Scott đang giữ nó và em muốn lấy nó lại. Nó luôn là vật gia bảo và em không thể chịu được khi một người đàn bà khác mang nó.
- Anh sẽ dọ hỏi chuyện này, em yêu.
- Anh Graham, tại sao em không thể thân thiết được với Vivian vậy? Em đã làm gì sai?
Ông siết tay bà mạnh hơn vì ông không làm sao trả lời được câu hỏi đó.
***
Vào sáng sớm, hai người đi đánh gôn. Đối với hai ông bà đây là một liều thuốc cho tinh thần lẫn thể xác. Họ về nhà vào khoảng năm giờ ba mươi, tắm rửa xong Graham chuẩn bị pha rượu cocktail.
- Em à, anh có gọi điện cho Scott trong khi em thay quần áo. Có một tin nhắn trên máy trả lời cho biết là anh ta đã đi biển và khoảng sáu giờ mới về. Em nghĩ chúng ta có nên tạt qua nhà anh ta để nói chuyện chiếc nhẫn đó không? Sau đó chúng ta sẽ ăn tối ở ngoài - Ông ngưng một chút - Ý anh muốn nói là chỉ anh và em thôi.
- Nếu anh ta đang giữ chiếc nhẫn đó, chắc anh ta không chịu trả nó lại đâu vì nó thuộc trong tài sản thừa kế.
- Trong trường hợp đó chúng ta có thể đề nghị mua nó lại theo giá thị trường. Nếu anh ta không chịu, chúng ta sẽ trả theo giá anh ta yêu cầu.
Graham mím môi lại một cách đáng sợ. Nếu Scott phản ứng như ông nghĩ thì đó sẽ là câu trả lời chính xác cho mối nghi ngờ mà ông có về anh ta.