Văn phòng địa ốc của Elaine Atkins nằm ngay trên con đường chính của Chatham. Tất cả, phải tất cả mọi thứ đều phụ thuộc vào vị trí mà thôi, cô thầm nghĩ khi thấy một khách bộ hành đứng lại trước cửa kính để nhìn hình ảnh các ngôi nhà bán hay cho mướn. Từ khi đặt văn phòng tại đây, khách khứa đã tăng lên thấy rõ và tiền hoa hồng của cô cũng tăng theo số khách.
Mùa hè này cô áp dụng một chiến thuật mới. Cô đã cho chụp ảnh từ trên không những ngôi nhà có vị trí đặc biệt. Một trong số đó là Tưởng Nhớ. Lúc mười giờ sáng nay, khi cô đến làm việc, Marge Salem, người phụ tá của cô báo có hai người đã chú ý đến ngôi nhà đó.
- Bức không ảnh đó nổi bật sự khác biệt. Chị thấy có nên cho hai vợ chồng Nichols mướn mà không yêu cầu họ cho người ta viếng căn nhà không? - Marge hỏi.
- Điều đó nên lắm chứ - Elaine trả lời cộc lốc - Adam Nichols không phải thuộc người chấp nhận cho khách coi nhà lũ lượt đến viếng trong mùa hè và nhất là anh ta đã trả giá cao rồi. Nhưng chúng ta sẽ không mất mối bán đâu. Trước sau gì hai vợ chồng Nichols cũng sẽ mua ngôi nhà đó thôi.
- Tôi cứ nghĩ họ muốn kiếm một cái gì đó ở miệt Hamich Port. Gia đình anh ta gốc gác ở vùng đó và họ luôn nghỉ hè tại đó mà.
- Đúng vậy. Nhưng Adam luôn thích Chatham và anh ta biết đánh hơi một vụ béo bở. Anh ta rất có biệt tài về nhà cửa. Tôi nghĩ anh ta luôn hối tiếc việc không mua lại ngôi nhà của gia đình khi mẹ anh ta bán nó. Nếu vợ anh ta cảm thấy hạnh phúc tại Tưởng Nhớ, chúng ta nắm chắc một người mua trong tay rồi. Hãy kiên nhẫn đi. Mà nếu việc mua bán đó không thành, Scott Covey cũng rất thích chỗ đó. Khi mọi việc có phần quên lãng rồi, anh ta sẽ là một mối mua khác của chúng ta vì anh ta không muốn ở trong ngôi nhà của Vivian.
Khuôn mặt tươi cười của Marge chợt biểu lộ nét nghiêm trọng. Bà ta chưa hề nghĩ là sẽ làm việc cho đến khi năm mươi tuổi. Rồi Elaine đã thu nhận bà hồi đầu mùa hè này và bất ngờ bà cảm thấy thích thú với nghề địa ốc. Bà cũng thích nghe ngóng những lời đồn đại, luôn ghi nhận những gì bà nghe, như Elaine thường trêu chọc. Bà nói: Có nhiều lời xì xầm về Scott Covey.
Elaine quơ tay, tỏ vẻ bực bội.
- Tại sao người ta không để cho anh chàng tội nghiệp đó được yên chứ? Nếu Vivian không thừa hưởng được gia tài đó của gia đình, người ta sẽ động lòng thương xót anh ta. Dân ở đây thật khó chiu. Trên nguyên tắc, họ không muốn thấy tiền bạc rơi vào tay một kẻ xa lạ.
Marge gật đầu. "Trời ơi, quá đúng đi thôi".
Câu chuyện của họ bị ngắt ngang bởi tiếng chuông cửa, báo tin sự hiện diện của một người khách. Sau đó họ bận bịu cho đến hết buổi sáng. Đến một giờ, Elaine vào trong toa lét để trang điểm lại.
Marge ngắm nhìn cô ta. Cô mặc một cái váy bằng lanh trắng tinh và đôi xăng đan tương xứng nhưng rất tương phản với nước da ngăm đen của thân hình, mớ tóc vàng sậm óng ánh được giữ ra sau bằng một chiếc băng đô.
- Ô trông cô tuyệt lắm - Marge nhận xét - Có thể việc đính hôn rất hợp với cô đấy.
Elaine xoay xoay chiếc nhẫn quanh ngón tay mình, làm cho viên kim cương chiếu lấp lánh.
- Tôi không phủ nhận điều đó. Tôi có hẹn ăn trưa với John tại quán Impudent Oyster, tôi xin giao nhà lại cho chị đấy.
Khi cô ta trở về một giờ sau đó, Marge báo có vô số cú điện thoại gọi đến nhưng chỉ có cuộc gọi đầu tiên là hấp dẫn hơn hết. Đó là cuộc gọi của thanh tra Nat Coogan. Ông yêu cầu được nói chuyện với cô Atkins bất cứ lúc nào.