Trở Về Đại Tùy

Lượt đọc: 259 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 261
Xem cầu

❊ ❊ ❊

Giảng Võ đường ở Huyền Vũ đài, thành Hoài Hoang, Đại đấu trường. Đại đấu trường nằm ngoài cửa Bắc của thành trung tâm trong cụm ba thành Hoài Hoang này mới xây dựng xong không lâu, lần đầu tiên được đưa vào sử dụng. Đây là một sân bãi hình bầu dục lộ thiên, do Dịch Phong mô phỏng kiểu dáng đấu trường La Mã mà thiết kế, tương tự như các nhà thi đấu thể thao hậu thế, nhưng quy mô cực lớn, chia làm bốn tầng khán đài, có thể chứa mười vạn người xem. Tốn hơn nửa năm thời gian xây dựng hoàn thành, mục đích thiết kế lúc đầu là để làm nơi thụ huân ban thưởng cũng như kiểm duyệt võ công của tướng sĩ. Hôm nay lần đầu tiên chính thức đưa vào sử dụng, tướng sĩ Hoài Hoang lũ lượt tụ họp, các tướng sĩ có công bắc phạt lần lượt nhập trường, do Dịch Phong cùng các tướng lĩnh cao cấp đích thân trao tặng huân chương, huân đao.

Sau khi nghi thức thụ huân khen thưởng tiến hành xong xuôi, cũng không giải tán, ngược lại phía sau càng thêm náo nhiệt.

Theo từng hồi trống nhạc vui vẻ, hai cánh cửa đấu trường mở ra, hai đội mã cầu hùng dũng tiến vào. Đây cũng là phần náo nhiệt nhất ngày hôm nay, đại hội thi đấu mã cầu.

Mã cầu còn gọi là kích cúc, nhưng khác với xúc cúc, xúc cúc là dùng chân đá bóng, tương tự bóng đá hiện đại. Còn kích cúc là cưỡi ngựa đánh cầu, chính là mã cầu, đây là một hoạt động thể thao được hoan nghênh nhất hiện nay, trong quân và dân gian đều cực kỳ nóng sốt. Lại chia làm đại đả và tiểu đả, đại đả chính là mã cầu, cưỡi ngựa tiến hành. Còn tiểu đả thì là cưỡi ngựa nhỏ hoặc la để đánh cầu, dân gian có nhiều hơn. Cũng có tiểu đội bóng do nữ tử chuyên môn tổ chức, họ đều cưỡi lừa đánh cầu. Sân bãi của đại đấu trường Giảng Võ đường này bằng phẳng, dùng vôi và đất vàng làm phẳng, đầm chặt, bên trên còn tưới dầu, khiến cho không có bụi bặm.

Trên sân bãi hướng đông tây, đã dựng lên cầu môn cao trượng dư. Sau cầu môn, mỗi bên có một giá hư. Hai bên cầu môn, mỗi bên cắm mười hai lá cờ. Hai hướng nam bắc, còn có mỗi hướng năm mặt trống lớn và mười tay trống cùng một đội nhạc.

Dịch Phong mặc cẩm bào màu tím thêu bạch hổ viền vàng, bên ngoài khoác áo choàng da gấu trắng. Trông vô cùng tinh thần. Khán đài đấu trường chia làm ba khu, tầng đáy là khu thứ nhất, là chỗ ngồi của văn võ quan viên cao cấp Hoài Hoang Tổng quản phủ, Dịch Phong lúc này chính là đoan chính ngồi trên khán đài khu thứ nhất tầng đáy. Tầng hai chính là khu thứ hai, là khu quân nhân, chuyên thiết lập cho tướng sĩ Vũ Châu. Tầng cao nhất chính là khu bình dân, thiết lập cho thương nhân bình dân. Ngoài ra ở tầng ba còn có một bộ phận là khu chuyên dành cho phụ nữ, chuyên lưu lại cho phụ nữ. Để an toàn, phía trước khán đài xây dựng lan can hộ tường cao cao, cách ly với khu thi đấu.

Dịch Phong ngồi hàng đầu tiên của khu thứ nhất, bên cạnh là văn võ cao cấp cùng cận vệ tùy hành và nhân viên tùy tùng. Vị trí của hắn là bao sương được điêu khắc từ một khối đá cẩm thạch hoàn chỉnh, phía trước chiếc ghế bạch hổ bên trong, còn có một cái án bàn dài bằng đá cẩm thạch. Bên trên bày biện rất nhiều điểm tâm. Đứng phía sau hắn ngoài tám thị vệ Cận vệ đoàn vũ trang đầy đủ ra, còn có các chiến sĩ Kỳ vệ đội mặc quân bào bình thường phân tán ở gần đó. Ngoài Ngụy Trưng, Cao bá, Trương thúc cùng các văn quan ra, còn có Vương Bảo, Cao Giáp, Đan Hùng Tín, Tần Quỳnh, Lai Chỉnh, Đậu Kiến Đức cùng các tướng lĩnh cao cấp trong quân, ngoài ra Từ Cái, Tô Ung cùng một đám thổ hào nửa thương nửa quan cũng đều có một chỗ ngồi bên cạnh Dịch Phong. Ngoài ra, các tướng lĩnh cấp doanh ở thành Hoài Hoang cũng cơ bản đều đã tới đông đủ, xếp ngồi khu thứ nhất. Thế nhưng ngoài những người này ra, bên cạnh Dịch Phong còn có một hàng người xem, lại đặc biệt thu hút ánh nhìn. Mấy vị nữ tử trẻ tuổi, ngồi phía sau Dịch Phong. Ai nấy ăn mặc hoa lệ. Tuy trên đầu đều che khăn voan che khuất toàn thân, nhưng vẫn có thể nhìn ra đó là nhóm phụ nữ trẻ tuổi. Có thể ở nơi công khai như vậy, bồi bên cạnh Dịch Soái xem thi đấu, trong lòng mọi người đều gần như đoán được thân phận của họ, chắc chắn là thê thiếp của Dịch Soái rồi, đương nhiên, vị Cao gia nhị nương tử cũng có một vị trí trên Bạch Hổ đường kia chắc chắn cũng ở trong đó.

Hôm nay được đặc biệt mời ngồi vào khán đài khu thứ nhất còn có Phòng Huyền Linh cùng Lý Tĩnh, Vũ Văn Hóa Cập, Tư Mã Đức Kham, Khả Độ, Bùi Lễ, Dương Uy cùng một đám người. Phòng Huyền Linh tuy ở Hoài Hoang đã một đoạn thời gian này, cũng có chút hiểu biết đối với dân phong cởi mở của Hoài Hoang, thế nhưng nhìn thấy ở nơi công khai mười vạn người cùng xem này, Dịch Phong lại đem thê thiếp v.v. đều mang đến lộ diện, cũng không khỏi có chút kinh ngạc. Vị Dịch Đại soái này làm việc thật đúng là có vài phần cá tính, địa vị như vậy rồi, mà vẫn không hề để ý chuyện thê thiếp lộ diện nơi công cộng.

Hai đội bóng nhập trường trước tiên chạy quanh sân một vòng, giơ gậy đánh cầu ra hiệu với khán giả trên sân, dẫn tới từng đợt hoan hô.

Lúc này đội nhạc bên sân cũng bắt đầu tấu lên Lan Lăng Phá Trận Nhạc, dồn dập hùng tráng, càng thêm vài phần không khí, mã cầu chưa bắt đầu, nhưng không khí đã bắt đầu nóng nhiệt lên rồi.

Mã cầu vào lúc này là một hoạt động phong mỹ Trung Nguyên biên tái, không phân nam nữ già trẻ đều yêu thích. Bản thân Dịch Phong cũng khá thích, tuy đánh lên rất kịch liệt, thậm chí rất dễ bị thương, nhưng lại có thể đánh rất đã ghiền, xem cũng khiến người ta đã ghiền. Đặc biệt là trong quân, mã cầu thi đấu còn là một hạng mục tất yếu của huấn luyện kỵ binh. Trên sân hai đội bóng, mỗi đội mười sáu người, mỗi bên có hai thủ môn và một đội đầu. Hai đội bóng sau khi chạy quanh sân, dưới sự dẫn dắt của trọng tài, do đội trưởng mỗi bên dẫn đầu đi tới trước khán đài của Dịch Phong, xuống ngựa hành lễ với Dịch Phong.

Dịch Phong đứng dậy, cười nói: "Miễn lễ, lệnh đội đỏ giữ cửa Đông, đội xanh giữ cửa Tây!"

Võ Sĩ Hoạch mỉm cười gật đầu, xoay người đối mặt với sân cầu, kéo dài giọng cao tiếng hô lớn: "Đại soái có lệnh, đội đỏ giữ cửa Đông, đội xanh giữ cửa Tây!"

Các cầu thủ hành lễ lên ngựa, chỉ nghe tiếng trống vang động như sấm, trọng tài lấy ra một quả cầu sơn đỏ rỗng ruột bằng gỗ, tung lên không trung, cầu thủ hai đội trái phải lập tức thúc ngựa lao tới, cầm gậy đánh cầu. Quả mã cầu đỏ bay lượn trên không, áo đỏ cùng áo xanh đan xen xuyên qua, bất luận là Dịch Phong và chư văn võ cao quan ở khu một, hay là tướng sĩ khu hai và thương nhân bình dân khu ba, đều lập tức bị trận đấu mở màn kịch liệt này thu hút, không khỏi cùng nhau phát ra tiếng hò reo. Võ Sĩ Hoạch trước mặt Dịch Phong đảm đương thân phận bình luận viên, hạ giọng nói: "Đội đỏ là đội ngũ do Kỵ nhị doanh tổ chức, nhà tài trợ là Thất Tinh Bảo tửu phường, đội trưởng tên Tần Dụng, chính là Kỵ binh Đô đầu của Kỵ nhị doanh. Còn đội xanh là đội ngũ do Kỵ tam doanh tổ chức, nhà tài trợ là Diêm Hồ Thành diêm xưởng, đội trưởng của họ tên Quách Hiếu Khác, cũng là một Đô đội, nghe nói là anh em kết nghĩa mới của Phó doanh tướng Kỵ tam doanh Vương Phục Bảo."

Dịch Phong thực ra đều rất hiểu rõ về Quách Hiếu Khác và Tần Dụng, dưới tay có ba cơ quan tình báo, Dịch Phong sao lại không biết những tướng lĩnh và thân tín của họ dưới trướng chứ? Đội trưởng đội đỏ Tần Dụng là Đô đầu của Kỵ nhị doanh, đồng thời cũng là huynh đệ bản gia của Kỵ nhị doanh tướng Tần Quỳnh, là một tiểu tướng rất dũng vũ. Quách Hiếu Khác này vốn là người Hà Nam, ở trong làng thuộc loại du hiệp vô lại, sau đó ở quê nhà phạm việc không sống nổi nữa, liền đi theo một thương đội quê nhà chạy tới Hoài Hoang đào vàng, không có văn hóa gì nhưng bưu hãn lại trọng nghĩa khí công phu khá, tình cờ cùng Vương Phục Bảo không đánh không quen nhau. Sau khi Vương Phục Bảo trở thành Phó tướng Kỵ tam doanh, cũng đề bạt không ít bộ hạ thân tín, Quách Hiếu Khác này bản lĩnh khá lại rất hợp gu với Vương Phục Bảo, cho nên liền điều vào Kỵ tam doanh, nay cũng đã là Kỵ binh Đô đầu. Trong quân, loại người từng là vô lại như Quách Hiếu Khác không ít, như Đan Hùng Tín gần đây cũng chiêu nạp một hảo hán như vậy vào Kỵ nhất doanh của mình, là du hiệp Vương Quân Quách đến từ Hà Đông. Ngoài ra cũng có không ít tướng lĩnh giống như Tần Quỳnh, từ quê nhà gọi tới tông tộc và đồng hương của mình vào dưới trướng hiệu lực. Đối với tình huống như vậy, Dịch Phong cũng không quá để ý. Chỉ cần không quá phận, tình huống này là có thể cho phép.

Quách Hiếu Khác và Vương Quân Quách tuy quá khứ là du hiệp vô lại, nhưng trong lịch sử từng là danh tướng loạn thế, Dịch Phong để Đặc khoa cẩn thận điều tra một chút bối cảnh của họ, làm chút hiểu biết, cũng liền không để trong lòng nữa. Thế nhưng đối với lời nhắc nhở đặc biệt khi Võ Sĩ Hoạch giới thiệu, vẫn rất tán thưởng. Là nhân viên thân tùy bên người, họ tuy cấp bậc rất thấp, nhưng vì tùy thời bồi bạn bên cạnh Dịch Phong, có đôi khi lại rất quan trọng. Tuy hắn không hy vọng những người này mượn những tiện lợi này nói giúp người khác gì đó, nhưng nhặt sót bù thiếu, vẫn rất cần thiết. Bằng không, người bên cạnh đều chỉ như bù nhìn, thì có tác dụng gì. Võ Sĩ Hoạch tuy vừa mới tới bên cạnh làm việc, nhưng phương diện này lại rất có linh tính.

Trên sân chỉ thấy đội trưởng đội xanh mặc áo xanh Quách Hiếu Khác tay cầm nguyệt trượng như mãnh hổ nhảy vồ, vận cầu trên không, xuất kích về phía trước, để cầu luôn vận hành ở phía trước ngựa, một kỵ xuyên qua giữa các cầu thủ áo đỏ, uyển chuyển như rồng. Các cầu thủ áo xanh khác siết chặt bảo vệ xung quanh hắn, ngăn cản sự cướp đoạt vây công của các cầu thủ áo đỏ do Tần Dụng dẫn đầu. Hắn rất nhanh đột phá tới trước cửa Đông, đột nhiên gia tốc, sau đó gậy cầu trong tay gia lực như tia chớp vạch qua không trung, quả mã cầu đỏ xoay tròn vạch qua một đạo đường vòng cung trên không, vòng qua hai thủ môn tới phòng thủ, với một góc độ hiểm hóc, xuyên qua khe hở giữa hai người, đánh vào cầu môn.

Trọng tài lập tức giơ cờ xanh lên, cao tiếng hô: "Đội xanh mở màn thắng lợi, vào trước một quả!" Sau đó đội trống nhạc phía tây tấu lên trống nhạc, trên khán đài tiếng hoan hô như sấm động. Một trợ lý trọng tài chạy tới sau cầu môn phía đông, rút ra một lá cờ, cắm tới sân bên cửa tây, ra hiệu đội xanh được trước một điểm.

Phó doanh tướng Kỵ tam doanh Vương Phục Bảo trên hàng khán đài trước thấy vậy, lập tức đứng dậy hét lớn liên hồi, vui mừng vô cùng. Trong trường hợp như vậy, đội ngũ của mình mở màn thắng lợi, tự nhiên là chuyện rất nở mày nở mặt. Thế nhưng doanh tướng Kỵ tam doanh Trương Kim Xưng lại chỉ biểu hiện nhạt nhẽo, trên sân thắng bóng quả thực là Kỵ tam doanh, nhưng trong trận tuyển chọn của chính Kỵ tam doanh, Kỵ tam doanh năm đoàn, trong trận thi đấu các đoàn tổ chức một đội bóng, bốn đoàn đội bóng trung thành với ông ta, lại đều bại dưới tay đội bóng của đoàn mà Vương Phục Bảo kiêm thống, kết quả cuối cùng đại diện Kỵ tam doanh xuất chiến, ngược lại là đội bóng của Phó doanh tướng Vương Phục Bảo. Thậm chí Vương Phục Bảo sau khi đánh bại bốn đội bóng của ông ta còn từ chối đề nghị của ông ta về việc chọn ra người mạnh nhất từ đội bóng năm đoàn để tổ chức đội mã cầu Kỵ tam doanh, kiên trì để đội bóng đoàn đó của mình đại diện tam doanh xuất chiến, điều này khiến Trương Kim Xưng rất mất mặt. Thế nhưng kết quả một loạt trận đấu cuối cùng, ngược lại là đội bóng này giành được thành tích tốt ở trận tuyển chọn, cuối cùng giành được tư cách thi đấu trận khai mạc với đội bóng Kỵ nhị doanh trong dịp chói lọi hôm nay. (Còn tiếp...)

[Dịch từ bản hv] ChuongId:247
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mộc Tử Lam Sắc

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.