"Đặt xong rồi thì không được đổi!"
"Mở!"
"Đại! Hoàng Bảo trưởng, chúc mừng, ngài thắng rồi!"
"Mẹ nó, đúng là đêm hôm mưa sa, nước dột từ mái nhà xuống tận miệng, lạnh buốt còn nhét vào kẽ răng, xui xẻo hết chỗ nói." Hoàng Bảo trưởng đập chiếc quạt xếp xuống bàn, ngồi một bên hậm hực, gắp một miếng thịt ngũ vị cho vào miệng.
"Hoàng Bảo trưởng, thắng rồi sao còn không vui? Nào nào nào, đánh thêm vài ván nữa đi, Hoàng Bảo trưởng chắc chắn sẽ đại sát tứ phương." Người bên cạnh đều khuyên nhủ.
"Đại sát cái khỉ mốc, ta sớm đã thấy có gì đó không ổn rồi." Hoàng Bảo trưởng đập bàn nói: "Lúc ta thua, thua ra ngoài là mấy trăm văn tiền, một hai quan. Đến khi ta thắng, lại chỉ thắng được mấy chục văn. Thế này thì ta phải thắng bao nhiêu ván mới gỡ lại được? Phì, có thắng bao nhiêu ván cũng không gỡ lại được."
"Thắng được là chuyện tốt, còn bận tâm thắng bao nhiêu làm gì? Biết đâu ván sau, thời tới vận xoay, lại thắng được nhiều hơn thì sao? Hoàng Bảo trưởng nói vậy là sai rồi..."
"Sai, quá sai rồi." Hoàng Bảo trưởng chau mày giận dữ nói: "Sao ta cứ có cảm giác, các ngươi đang hợp mưu để hố ta thế nhỉ?"
"Ôi, mới hơn ba trăm ván mà ngài đã nhìn ra rồi, thật không đơn giản chút nào."
"Á?" Hai chòm râu mép của Hoàng Bảo trưởng giận đến mức muốn dựng đứng lên: "Thì ra đúng là hợp mưu lừa lão tử, lão tử nói cho các ngươi biết, trên đời này không có chuyện hời thế đâu!"
"Không đánh được thì đừng đánh, không chơi được thì đừng chơi, giờ lại dở quẻ, muộn rồi đấy? Hoàng Bảo trưởng, rốt cuộc ngài còn lấy ra được tiền không, nếu không lấy ra được thì đừng làm chậm trễ chúng ta chơi."
"Hoàng Bảo trưởng, ngài tổng cộng nợ hai trăm quan tiền, không biết khi nào thì trả?" Kẻ chuyên quản lý tiền bạc bước tới, lạnh lùng nhìn Hoàng Bảo trưởng hỏi.
"Cái gì? Hai trăm quan, làm gì có nhiều tiền thế, chẳng phải ta còn thắng được hơn một trăm ván sao?" Hoàng Bảo trưởng lúc này mới hiểu ra: "Được lắm, được lắm, các ngươi đúng là hợp mưu với nhau rồi, số tiền này không được tính."
"Còn muốn quỵt nợ? Hoàng Bảo trưởng, thật đắc tội rồi, chúng ta chỉ đành đòi nợ ngài thôi."
"Các ngươi muốn đòi thì đòi." Hoàng Bảo trưởng cầm quạt xếp chỉ vào đám người nói: "Các ngươi có biết, lão tử là người của Tất thiếu gia, Tất thiếu gia là Đô tri dưới quyền Tào tướng quân không. Hừ, ngay trong mấy ngày nay, Tào tướng quân đã phái Địch Thanh tướng quân về phòng thủ thành Phong Châu. Nói là về phòng thủ, thực chất chính là đến để trừ nội gián đấy, các ngươi dám đòi nợ ta, chán sống rồi sao!"
Người của Phượng Hưng Lâu nghe xong đều giật mình, kẻ quản lý tiền bạc kia lại giả vờ không sợ hãi, nói: "Nợ tiền trả tiền, thiên kinh địa nghĩa, Địch tướng quân tới thì đã sao, chẳng lẽ ông ta có thể che trời hay sao? Nếu không chịu trả tiền, chúng ta sẽ bẩm lên chỗ An phủ sứ, xem ai đấu lại ai? Đến lúc đó, vị Tất thiếu gia kia của ngươi có chịu bảo vệ ngươi không..."
"Á, chuyện này..." Hoàng Bảo trưởng cúi đầu trở nên căng thẳng, kẻ quản lý tiền kia lại liếc mắt ra hiệu với những người khác ở đó, rồi đi đến trước mặt Hoàng Bảo trưởng nói: "Hoàng Bảo trưởng, hai trăm quan tiền chỉ là chuyện nhỏ. Chủ nhân của chúng ta thấy Hoàng Bảo trưởng nói năng khí độ, là người tính tình thẳng thắn, nên đã sớm muốn gặp gỡ ngài rồi."
"Gặp ta?" Hoàng Bảo trưởng nghi hoặc hỏi: "Gặp ta làm gì?"
"Tất nhiên là để kết bạn rồi, Hoàng Bảo trưởng, mời vào nội đường."
Hoàng Bảo trưởng bán tín bán nghi, đi theo vào nội đường. Vừa rồi Hoàng Bảo trưởng đã lỡ miệng nói ra việc Địch Thanh sắp về phòng thủ Phong Châu, người ở Phượng Hưng Lâu vì vậy mà vô cùng kinh ngạc. Nếu đặt ở nơi khác thì chưa chắc, nhưng những kẻ ở Phượng Hưng Lâu này ai nấy đều có tâm địa bất chính, đương nhiên là suy diễn ra nhiều điều.
Hỏi han thăm dò, bọn chúng lại khai thác được rất nhiều lời từ miệng Hoàng Bảo trưởng. Bọn chúng phát hiện, giá trị của Hoàng Bảo trưởng cao hơn nhiều so với dự đoán trước đó.
Nơi có biên quân đóng giữ, không ai là không biết Địch Thanh, đặc biệt là người Tây Lương, nghe danh thôi đã sợ mất mật. Hoàng Bảo trưởng chắc chắn có thể tiếp cận được ông ta, như vậy không chỉ có thể dò thám được động tĩnh của đại quân Tào Vĩ, mà còn có thể nghĩ cách trừ khử vị Địch Thanh này.
Chủ nhân Phượng Hưng Lâu cố ý vô tình bảo Hoàng Bảo trưởng giúp tra cứu vài thứ, hơn nữa còn hứa hẹn sau này sẽ cho Hoàng Bảo trưởng thứ gì đó, những việc này, đối với "Tất thiếu gia" mà nói cũng chỉ có lợi chứ không có hại.
Đối với Phượng Hưng Lâu, loại chuyện dùng uy hiếp dụ dỗ này vốn là sở trường, chưa kể đối tượng lại là Hoàng Bảo trưởng. Chưa đầy nửa canh giờ, Hoàng Bảo trưởng đã đồng ý tất cả, đem những gì mình biết tuôn ra hết sạch. May mắn thay, những chuyện này chính là điều mà Trần Sơ Lục muốn báo cho Phượng Hưng Lâu biết.
Hoàng Bảo trưởng cứ thế mơ mơ hồ hồ, nhìn Phượng Hưng Lâu xóa bỏ món nợ mình vay, ngược lại còn cho hắn một khoản tiền, còn tâng bốc hắn lên tận mây xanh. Hoàng Bảo trưởng vui vẻ hớn hở, chạy về chỗ ở của Trần Sơ Lục, cười không ngậm được miệng: "Tất thiếu gia, Tất thiếu gia, thắng tiền rồi, ta thắng tiền rồi, đúng là khổ tận cam lai!"
"Thắng tiền?" Trần Sơ Lục cảm thấy quá đỗi khó tin, vội hỏi vài câu mới biết Hoàng Bảo trưởng đã bị mua chuộc trong kế hoạch.
Nhưng ngay lúc này, không ngờ sắc mặt Hoàng Bảo trưởng đột nhiên thay đổi, kéo Trần Sơ Lục ra một bên, nói: "Tất thiếu gia, nói thật, số tiền này là người của Phượng Hưng Lâu cho ta, bọn chúng muốn mua chuộc ta. Nếu không mua chuộc ta thì còn dễ nói, bọn chúng chỉ là hạng giang hồ tầm thường, nhưng đã cầm tiền mua chuộc ta, thì chuyện này hơi kỳ quặc, chắc chắn không phải là người tốt gì!"
"Hoàng Bảo trưởng, sao ngài nhìn ra được?" Trần Sơ Lục ngạc nhiên hỏi.
"Dựa vào cái đầu mà nhìn ra đấy, ngài biết đấy, đầu óc ta linh hoạt thế nào mà?" Hoàng Bảo trưởng đắc ý: "Phàm là kẻ nhìn ta không thuận mắt, cơ bản đều là người tốt. Phàm là những kẻ chơi thân được với ta, đều không phải thứ tốt lành gì! Đám người Phượng Hưng Lâu này, xưng huynh gọi đệ với ta, còn khen ta cái gì mà nói năng phong lưu, năm cái xe..." "Đây chắc chắn là kẻ xấu xa tột cùng rồi!"
"Ồ..." Trần Sơ Lục cảm thấy rất có lý, mà Hoàng Bảo trưởng lại lên tiếng: "Đám người này bắt ta dò hỏi cái này, dò hỏi cái nọ, chắc chắn là đang ủ mưu xấu xa gì đó rồi. Tất thiếu gia, khi nào Địch tướng quân tới, gọi ngài ấy dọn dẹp sạch sẽ đám người này đi!"
"Không vội, không vội, ngài cứ nói xem bọn chúng bắt ngài dò hỏi những gì trước đã."
"Chính là dò hỏi xem, Tất thiếu gia có vợ chưa, người nhà khi nào tới, có biết khi nào sẽ đánh trận không, đánh trận ở đâu." Hoàng Bảo trưởng đếm trên đầu ngón tay, sau đó lại nói: "Ban đầu ta nợ tiền bọn chúng, bọn chúng dùng chuyện nợ tiền uy hiếp ta, thế nên ta giả vờ đồng ý. Sau khi xóa nợ rồi, ai mà thèm quan tâm bọn chúng nữa..."
"Chẳng lẽ không cho ta chút lợi lộc nào sao?"
"Có chứ, chẳng phải Tất thiếu gia để người nhà chạy sang Đại Tống sao? Hì hì, người của Phượng Hưng Lâu nói có thể giúp đỡ, bọn chúng còn nói..."
"Không cần nói nữa." Trần Sơ Lục giơ tay ngăn lại: "Chỉ cần giúp được việc này, tin tức gì cũng có thể nói cho bọn chúng. Nhưng trước đó, ta cũng phải dò hỏi một chút tin tức, ngài ghé tai lại đây, ta nói cho ngài nghe..."
Nửa canh giờ sau, Hoàng Bảo trưởng lại từ chỗ ở vội vã chạy đến Phượng Hưng Lâu, dọc đường cúi đầu vô cùng khó chịu, còn chửi thề: "Đây đều là thứ gì thế này? Cái đầu óc này, thật sự quá ngu ngốc, kẻ ở Phượng Hưng Lâu kia chắc chắn chính là gian tế của người Tây Lương, sao Tất thiếu gia lại cứ đần ra không nhìn ra chứ? Ai da, ta là cái thá gì, lười quan tâm nữa, muốn ra sao thì ra!"
Nói xong, Hoàng Bảo trưởng vẫn không thoải mái, trong lòng vô cùng lo lắng. Nhưng sau khi cắn răng một cái, lại trở về bộ dạng lêu lổng như cũ.