Tống triều đại quan nhân

Lượt đọc: 3455 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 993
Đột kích kiểm tra sổ sách

❊ ❊ ❊

Thái Cốc huyện.

Lần trước Trần Sơ Lục đi Long Đức phủ, chính là từ nơi này đi vào Liêu Châu trước, xuôi theo dòng sông Trọc Chương, đi qua Uy Thắng quân, đến Lộ Châu.

Hiện tại Trần Sơ Lục lại tới nơi này, chỉ vì nghe nói Soái ti Du Cao Nghi đột kích kiểm tra sổ sách huyện Thái Cốc. Kinh lược an phủ sứ nắm giữ việc binh dân trong một lộ, nghe xử kiện tụng, ban bố lệnh cấm, định rõ thưởng phạt, kiểm tra tiền thóc là chức trách của họ.

Kiểm tra tiền thóc, chính là kiểm tra sổ sách và kho lương. Tin tức này truyền tới, Trần Sơ Lục cảm thấy không ổn lắm. Kho lương ở Thái Nguyên phủ đã đạt tới khoảng bảy thành, nhiều hơn không ít so với các châu huyện khác. Từ việc "nộp một lần cho năm năm" đầy hào phóng năm ngoái, cũng đủ thấy Thái Nguyên phủ giàu có thế nào.

Trần Sơ Lục còn đang mù tịt thì tai mắt sắp đặt ở Long Đức phủ báo về một tin tức. Trong triều có tiếng gió, việc chỉnh đốn sông ngòi do Trần Nghiêu Tá chủ trì, đã dần dần mở rộng ra bên ngoài. Dường như muốn hạ phát ba mươi vạn quan tiền tới Hà Đông lộ, để Hà Đông lộ tự mình làm một đợt chỉnh đốn sơ khởi.

Tin tức này còn chưa truyền ra ngoài, người trong Lộ phủ đã nghĩ cách làm sao để nắm được số tiền này trong tay. Ý đồ Du Cao Nghi tới huyện Thái Cốc, cũng chính là như vậy.

Tri huyện Thái Cốc là Trang Dục, dẫn theo lục phòng tư lại, trong lòng thấp thỏm không yên, từ cửa nha môn đi tới kho lương trong huyện.

Du Cao Nghi đã ngồi ở đây rất lâu, Trang Dục tới ngoài kho lương, ông ta sai người chặn lại, cố ý để hắn chờ bên ngoài. Quan lớn một cấp đè chết người, đây là quan lớn không biết bao nhiêu cấp rồi.

Đường đường là Kinh lược an phủ sứ tự mình tới kiểm tra, giống như dùng đại bác bắn muỗi, Trang Dục đã không hiểu nổi. Bị chặn bên ngoài hít gió tây bắc, trong lòng càng thêm tuyệt vọng. Rốt cuộc là đắc tội với kẻ nào đây?

Trang Dục thân hình hơi mập mạp, đợi bên ngoài đủ một nén hương, hai chân đã nhũn ra, mồ hôi như mưa rơi, Du Cao Nghi lúc này mới gọi hắn vào trong, hơn nữa chỉ cho phép hắn dẫn theo hai người.

Huyện thừa và Tư khố đi theo Trang Dục vào trong, chỉ thấy hai bên trái phải Du Cao Nghi mỗi bên đứng hai mươi hộ vệ mang đao oai phong lẫm liệt, bên ngoài còn có mấy chục hộ vệ tùy tùng.

"Tri huyện Thái Cốc Trang Dục, ngươi có biết tội không?"

"Hạ quan hoảng sợ, không biết phạm phải tội gì, xin Chế đài chỉ dạy." Trang Dục cúi đầu đáp.

Du Cao Nghi cười lạnh một tiếng, lại nói: "Hay cho một câu không biết, bản quan hỏi ngươi, ngươi có biết việc kho lương này, đối với châu huyện mà nói, quan trọng đến mức nào không?"

"Bẩm Chế đài, hình ngục, tiền lương hai việc cùng quan trọng, việc kho lương đương nhiên là việc trọng yếu nhất."

"Liệu ngươi không dám nói không biết nữa." Du Cao Nghi trầm giọng nói: "Ngươi đã biết việc kho lương là trọng yếu nhất, vậy tại sao kho lương này lại cũ nát không chịu nổi như thế. Loại kho lương này, mỗi năm lãng phí bao nhiêu lương thực vô cớ? Việc kho lương liên quan đến đại kế dân sinh, sao có thể coi thường như vậy."

Trang Dục thầm kêu khổ trong lòng, tên Du Cao Nghi này đúng là tới bới lông tìm vết. Thái Cốc huyện dưới quyền hắn, tuy không nói là giàu có, nhưng do Trần Sơ Lục quản lý rất nghiêm, kho Thái Cốc huyện vô cùng sung túc. Tuy cũng không phải là mười phần mười, nhưng bất kỳ quan trên nào tới kiểm tra, cũng đủ để bàn giao. Du Cao Nghi không bới ra được vấn đề gì về kho lương, lại đi bới móc ở cái nhà kho này.

"Không nói lời nào là ý gì?" Du Cao Nghi hỏi.

"Bẩm Chế đài..." Trang Dục nói tới đây, lại ngừng nửa buổi, mới đáp: "Kho lương này đã tu sửa từ năm năm trước, đợi trời quang đãng, đang định tu sửa lại lần nữa."

"Bản quan tới, ngươi liền nói tu sửa, bản quan nếu không tới, chẳng phải ngươi muốn kéo dài tới khi xà nhà tự gãy sao?" Du Cao Nghi vỗ bàn giận dữ, nhưng cái vỗ bàn này của ông ta thực sự làm cho trên mái nhà rơi xuống một ít ngói vỡ, mọi người trong phòng hoảng sợ tránh né, thấp thỏm nhìn mái nhà này.

"Hạ quan gọi người đi sửa nhà ngay!"

"Còn có ích không? Triều đình mỗi năm đều cấp tiền tu sửa kho lương, ngươi làm việc cho triều đình như vậy sao? Ở vị trí đó, không mưu sự đó, uổng phí hưởng lộc vua, ngươi có xứng với chiếc mũ ô sa đổi bằng mười năm đèn sách trên đầu ngươi không!?"

"Hạ quan biết tội!" Trang Dục sợ hãi, vội nói: "Việc công trong huyện nha quá nhiều, nguồn thu ít mà chi tiêu nhiều, nhất thời sơ suất, làm lỡ việc tu sửa kho lương này, Chế đài đại nhân, hạ quan trên có mẹ già, dưới có con nhỏ, xin đại nhân tha cho hạ quan một lần..."

Du Cao Nghi thấy Trang Dục trở thành bộ dạng này, lại đổi sắc mặt, ôn hòa nói: "Đứng lên đi, người đâu, bưng ghế cho Trang đại nhân."

Trang Dục ngồi xuống, Du Cao Nghi lại nói: "Bản quan không phải cố ý tới làm khó Trang đại nhân, với trí tuệ như Trương Tử Phòng, còn có sai lầm ở Bác Lãng Sa, khốn cảnh ở Dĩnh Xuyên, huống chi là chúng ta? Chỉ là chức trách bản quan ràng buộc, không thể không hỏi. Mẹ của ngài khỏe không, con trai ngài đã đi học chưa, có công danh gì không?"

Nghe mấy câu nói chuyện phiếm với giọng điệu thay đổi hoàn toàn này, trong lòng đang hoảng sợ của Trang Dục, tự nhiên sinh ra một loại cảm giác kính yêu, khâm phục đối với Du Cao Nghi, liền đáp hai câu.

"Kho lương này là để chứa lương thực, không thể không coi trọng." Du Cao Nghi xoay chuyển câu chuyện, hỏi: "Vừa rồi nghe ngươi nói, chỗ thu tiền thì ít, chỗ dùng tiền thì nhiều, đây là ý gì, có phải Phủ khắc khấu tiền của các ngươi không?"

Trang Dục trong lòng rùng mình, chợt hiểu ra mục đích lần này Du Cao Nghi tới là gì. Trong lúc hắn trầm tư, trên mái nhà lại rơi xuống một mảnh ngói, người trong phòng đầy lo âu, Du Cao Nghi đành nói: "Nhà này cũng không chắc chắn lắm, hay là ra ngoài nói chuyện tốt hơn. Trang đại nhân, ngươi cũng suy nghĩ cho kỹ, ngươi nên nói thế nào cho phải!"

Mọi người ra ngoài, Trang Dục đã nghĩ thông suốt chuyện này. Du Cao Nghi nhắm vào, chẳng qua chính là điều mà Trần Sơ Lục vừa hỏi kia, chính là muốn hắn nói ra những lời bất lợi cho Trần Sơ Lục.

Chỉ là, Trang Dục hắn không đắc tội nổi Kinh lược an phủ sứ, cũng không đắc tội nổi Trần Sơ Lục. Ra tới bên ngoài, tìm một chỗ bày lại ghế ngồi xuống, Du Cao Nghi lại hỏi một lần nữa.

Trang Dục đành phải lấy hết can đảm nói: "Chế đài, hạ quan chợt nhớ ra, kho lương này tuy nói có chút cũ kỹ, nhưng thứ chứa trong đây, lại là một số vật dụng bền, không phải lương thực. Lương thực dễ hư hỏng, đều được chứa trong kho tốt. Kho lương tốt hay xấu, chỉ cần bảo đảm được kho lương là được, hơn nữa kho lương của bản huyện vô cùng sung túc."

Du Cao Nghi sắc mặt thay đổi, lạnh lùng nói: "Kho lương sung túc là trốn được trách nhiệm sao? Vậy tiền tu sửa kho lương hàng năm đâu? Tu sửa thành thế này, ngươi đã dùng tiền vào chỗ nào? Kho lương chưa sửa tốt, chỉ là sơ suất, nếu bản quan tra ra ngươi tham ô công quỹ, Trang đại nhân, ngươi biết rõ hậu quả nghiêm trọng thế nào mà."

"Chế đài..." Trang Dục cảm nhận được áp lực của Du Cao Nghi, khi đang không biết phải làm sao, thì thấy một tiểu lại chạy tới, trước tiên nói vài câu với Huyện thừa, Huyện thừa lại truyền lời vào tai hắn.

"Xảy ra chuyện gì rồi?" Du Cao Nghi hỏi.

"Bẩm Chế đài, Tri phủ đại nhân tới rồi."

"Cái gì?!" Du Cao Nghi đứng dậy, thầm nghĩ Trần Sơ Lục sao lại tới đúng lúc thế này, quay đầu nghĩ lại, chuyến đi lần này của mình cũng không phải là cơ mật gì, Trần Sơ Lục nhận được tin tức chạy tới, cũng coi như hợp lý. Nén sự kinh ngạc trên mặt, nói với Trang Dục: "Trang đại nhân, nói năng chú ý một chút, giữ cho mình một đường lui."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:386
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.