Đại Hí Cốt

Lượt đọc: 1647 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1317 Hóm Hỉnh Hài Hước

❊ ❊ ❊

"Này, đây là Cannes, tôi không phải nhân vật chính, các người mới phải."

Câu nói đơn giản của Lam Lễ đã thành công giành được sự hưởng ứng từ khán phòng họp báo, tiếng vỗ tay, tiếng cười và tiếng huýt sáo vang lên hết đợt này đến đợt khác.

Đối với phần lớn những phương tiện truyền thông mới nổi chạy theo xu hướng, đến để góp vui, họ hiểu hiểu không không, không thể hoàn toàn thấu hiểu sự hóm hỉnh trong lời nói của Lam Lễ. Tiếng cười khắp khán phòng khiến họ cảm thấy vô cùng lạc lõng, chỉ có một nhóm nhỏ các blogger chuyên nghiệp với vốn kiến thức sâu dày mới có thể hòa mình vào những người Pháp, cất tiếng cười vang.

Ở Cannes, ở Pháp, đạo diễn mãi mãi là nhân vật chính. Câu nói "điện ảnh là nghệ thuật của đạo diễn" đã được thể hiện một cách trọn vẹn trên mảnh đất này. Khi mọi người nhắc đến một bộ phim, đạo diễn mới là cốt lõi tuyệt đối; dù cho đó là những diễn viên hạng A hay đỉnh cao nhất, họ cũng chỉ là vật phụ thuộc trong tác phẩm của đạo diễn.

Ví dụ như "Túy Hương Dân Dao". Mọi người sẽ nói, "Bộ đó của Anh em nhà Coen hay thật", chứ không phải "Bộ đó của Lam Lễ Hoắc Nhĩ hay thật".

Tình huống tương tự cũng được tiếp diễn ở Berlin và Venice, đến nỗi Toronto, Telluride, Sundance v.v... cũng dần dần kế thừa truyền thống tương tự, tuy nhiên họ đã có những thay đổi và mở rộng hơn, cho dù có nhắc đến "bộ đó của Lam Lễ Hoắc Nhĩ", thì cũng không có vấn đề gì.

Nhưng đây là Cannes.

Cho nên, Lam Lễ không phải nhân vật chính, Anh em nhà Coen mới phải. Chỉ có những người thực sự am hiểu ba liên hoan phim lớn của châu Âu mới có thể hiểu được.

Joel và Lam Lễ cùng quay đầu nhìn về phía Ethan. Ethan không từ chối, "Tôi nghĩ đây là một câu hỏi rất thú vị. Thực tế mà nói, sau khi kết thúc quá trình quay 'True Grit' (Đất gan lì), tôi và Joel dự định sẽ nghỉ ngơi một thời gian. Trong hơn hai năm, chúng tôi đều không tìm được cảm hứng nào xác đáng hơn, cho đến lễ trao giải Grammy năm ngoái."

Ethan giơ tay ra hiệu với Joel, "Đúng như Joel vừa nói, chúng tôi thực sự đã bị màn trình diễn của Lam Lễ làm cho cảm động. Tôi không biết các bạn đã từng nghe qua ca khúc tên là 'Wild Beast' (Dã thú) chưa, hay cả album 'Don Quixote' đó nữa. Thông qua màn trình diễn, bạn có thể cảm nhận được sức mạnh linh hồn ẩn giấu phía sau tiếng hát, kể về những câu chuyện liên quan đến ước mơ và cuộc sống."

"Sở dĩ tôi cảm thấy câu hỏi này thú vị, chính vì đây là một câu chuyện không có quá nhiều khả năng thành công. Hãy tưởng tượng xem, ở thời điểm năm 2011 này..." Ethan hướng về phía Lam Lễ xác nhận thời gian phát hành của "Don Quixote", "Rốt cuộc có bao nhiêu người sẵn sàng tĩnh tâm để sản xuất một album thực sự xuất sắc nhưng không có ai lắng nghe, kể về một câu chuyện của một kẻ thất bại ôm ấp những giấc mơ phi thực tế? Và lại có bao nhiêu người sẵn sàng tĩnh tâm để lắng nghe album này?"

"Phim ảnh cũng vậy thôi."

Toàn bộ khán phòng họp báo chìm vào sự im lặng tuyệt đối, ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung trên người Ethan.

Ethan chỉnh lại gọng kính, nói tiếp, "Tôi và Joel chắc chắn là vô cùng may mắn, hiện tại muốn quay bất cứ đề tài nào đều có thể tìm được sự hỗ trợ. Dù là một câu chuyện nhàm chán không có nhiều khả năng, cũng có người sẵn lòng tin tưởng chúng tôi. Nhưng đối với những nhà làm phim độc lập đang chật vật, thì đó lại là chuyện không thể tưởng tượng nổi."

"Trong số họ, không thiếu những nhà sáng tạo đầy tài năng, trẻ trung và tràn đầy sức sống, nhưng hiện tại lại bị sự nôn nóng, cấp bách và thô bạo của cả ngành công nghiệp đè nén chặt chẽ. Rất có khả năng, cuối cùng họ đành phải từ bỏ sự nghiệp mình yêu thích. Trong màn trình diễn tại Grammy, Lam Lễ đã hát như thế này - 'Vậy nên dẹp bỏ giấc mơ của mày đi, sao mày dám quên đi những vết sẹo của chúng ta, tao sẽ hóa thân thành một con dã thú vì mày, nếu mày trả đủ tiền, mọi thứ đều không tính là gì, những giấc mơ cỏn con có thể nhớ lại.'"

Ethan đọc lời bài hát bằng giọng bình thường, và lại một lần nữa nhìn về phía Lam Lễ, cười híp mắt nói, "Lời bài hát đúng chứ?" Lam Lễ mỉm cười gật đầu tỏ ý đồng tình.

Ethan cũng cười khẽ, "Vì vậy, tôi và Joel đã sáng tạo ra câu chuyện này. Chúng tôi biết, đây là một câu chuyện vô cùng, vô cùng kén người xem, chúng tôi hy vọng có thể tái hiện lại sự tuyệt vời và lay động của những năm sáu mươi, đồng thời cũng hy vọng thể hiện được sự khốn đốn và u uất của những kẻ mộng mơ. Đây là câu chuyện thuộc về những kẻ mộng mơ, và cũng thuộc về những người nghệ sĩ."

"Ở Cannes, khán giả có thể yêu thích bộ phim này, tôi cảm thấy, đây không phải công lao của chúng tôi, mà là của Lam Lễ. Cậu ấy đã để mọi người lắng nghe được giai điệu của 'Don Quixote', cũng để mọi người lắng nghe được tiếng lòng của Llewyn Davis." Kết thúc chủ đề, Ethan lại một lần nữa dành lời khen ngợi cho Lam Lễ, một cách chân thành.

Lại một lần nữa trở thành tiêu điểm chú ý, Lam Lễ dang rộng hai tay, "Tôi đoán, lại đến lượt tôi sao?" Âm cuối hơi nhướng lên lộ ra một chút trêu chọc tinh nghịch, thành công khiến khóe miệng của mọi người cong lên một đường cong nhàn nhạt.

"Tôi vẫn luôn cho rằng, đây không phải công lao của tôi. Tôi chỉ đơn giản là kể lại câu chuyện của một kẻ độc hành trên con đường ước mơ." Lam Lễ tự nhiên tiếp lời, "Tôi từng có suy nghĩ giống các bạn, tôi cho rằng, không ai nhớ nhung sáng tạo nghệ thuật, cũng không ai quan tâm đến việc theo đuổi ước mơ, tôi chỉ là một kẻ độc hành."

"Nhưng rõ ràng, tôi đã sai." Lam Lễ mỉm cười nói, "Tiếng vang của 'Don Quixote' đã được lắng nghe, tiếng lòng của Llewyn Davis cũng được lắng nghe. Vì vậy, hãy tin tôi, khi biết các bạn yêu thích tác phẩm này, tôi tin người thực sự vui mừng không phải là các thành viên trong đoàn làm phim chúng tôi, mà là những kẻ mộng mơ vẫn đang chật vật đấu tranh trong bóng tối kia."

"Làm ơn đi, ngay cả một kẻ thất bại như Llewyn còn chưa từng bỏ cuộc, các bạn nên có nhiều hy vọng hơn mới phải." Sau lời nói đầy ý nghĩa, giọng điệu của Lam Lễ chuyển hướng, trở nên nhẹ nhàng và vui tươi hơn, lời trêu chọc nhỏ bé khiến mọi người đều lần lượt phát ra những tiếng cười khẽ.

Ngay sau đó, một phóng viên đứng dậy, nhưng tiếng Anh của anh ta rõ ràng không tốt lắm, vụng về miêu tả câu hỏi của mình, giọng điệu đặc sệt khiến tất cả mọi người ngồi đó đều cảm thấy như lạc vào trong sương mù.

Lam Lễ chủ động chìa bàn tay thiện chí ra, "Anh có thể dùng tiếng Pháp." Giọng điệu của đối phương nghe có vẻ là đến từ miền Nam nước Pháp.

Ethan không hiểu tại sao liền nhìn về phía Justin, sau đó Justin ghé lại gần nói, "Lam Lễ có thể sử dụng thông thạo nhiều ngôn ngữ, trước đó ở Berlin đã thể hiện qua rồi."

"Tôi chưa bao giờ biết, anh lại âm thầm chú ý đến tôi như vậy." Giọng nói của Lam Lễ thong dong truyền đến, sau đó Justin liền bộc lộ vẻ mặt ngạc nhiên phóng đại, qua lại một chút liền khiến tất cả mọi người tại hiện trường cười ồ lên.

Phóng viên kia cuối cùng cũng thoải mái hơn, sau khi đợi tiếng cười lắng xuống, anh ta dùng tiếng Pháp hỏi, "Lam Lễ, trong quá trình quay tác phẩm này, phần khó khăn nhất là gì? Nếu so sánh giữa ca hát và diễn xuất, rốt cuộc phần nào có độ khó cao hơn? Cuối cùng, chúng tôi rất tò mò, anh có chuẩn bị kế hoạch cho album tiếp theo không?"

"Haha." Lam Lễ cười vui vẻ thành tiếng, dùng tiếng Pháp chuẩn mực để trả lời, "Tôi có thể trả lời câu cuối cùng trước: Không. Xin lỗi, tôi không phải là một ca sĩ có năng lực. Tuy nhiên, nhạc phim của 'Túy Hương Dân Dao' đã hoàn thành việc thu âm, tôi không chắc lắm..." Lam Lễ dừng lại một chút, quay đầu nhìn về phía Joel và Ethan, chuyển sang tiếng Anh, "Nhạc phim của chúng ta khi nào phát hành vậy?"

"Ngày khai mạc Liên hoan phim Cannes đã chính thức mở bán rồi, nhưng nghe nói, doanh số có vẻ không tốt lắm." Joel nói một cách nghiêm túc.

"Tôi không ngạc nhiên." Lam Lễ cũng nghiêm túc gật đầu hồi đáp, trong tiếng cười khẽ, cậu quay đầu nhìn phóng viên đặt câu hỏi kia, "Tôi nghĩ, nếu có hứng thú, các bạn có thể thưởng thức lại nhạc phim của bộ phim này."

Toàn bộ khán phòng họp báo lập tức bắt đầu xôn xao hẳn lên, Emily và Mark phản ứng đầu tiên chính là trao đổi ánh mắt với nhau, sau đó liền phát hiện sự hưng phấn trong đáy mắt họ lại giống nhau đến thế.

Thực tế mà nói, tối hôm qua, vô số phóng viên truyền thông đã than phiền rằng, họ hiện giờ vô cùng nhung nhớ âm nhạc trong "Túy Hương Dân Dao", nhưng lại không thể lập tức quay lại trong phim để lắng nghe. Không ngờ rằng, nhạc phim vậy mà đã phát hành trước đó, một cách âm thầm lặng lẽ!

Lam Lễ lại không nhận ra sự hưng phấn của các phóng viên, tiếp tục trả lời câu hỏi, "Trong quá trình quay tác phẩm, thực ra phần khó khăn nhất vẫn là diễn xuất. Giai điệu và lời của mỗi bản nhạc đều có nguồn gốc của nó, xét theo một nghĩa nào đó, nó là một phần của Llewyn, cho nên trong quá trình biểu diễn, tôi cần phải nhập tâm vào hoàn cảnh lúc đó, hoàn toàn đắm chìm vào, từ ca hát cho đến diễn xuất, đây là một thử thách toàn diện."

"Xin mọi người nhất định đừng tin Lam Lễ." Justin đột ngột chen lời không báo trước, sau đó liền nhìn thấy vẻ mặt ngơ ngác của các phóng viên toàn trường, anh chỉ chỉ vào Lam Lễ, "Cậu ấy vừa rồi đang tỏ ra khiêm tốn, đúng không?"

Vì câu trả lời tiếp theo của Lam Lễ là hoàn toàn bằng tiếng Pháp, cho nên Justin chỉ có thể đoán mò.

"Ý của tôi là, Lam Lễ chính là một ca sĩ thiên bẩm, trong quá trình biểu diễn, cậu ấy đã phú cho Llewyn một linh hồn hoàn toàn khác biệt. Không không không, đừng nhìn tôi, đây không phải là hiểu biết của tôi, đây là nguyên văn lời của Carey, tôi đối với diễn xuất thật sự là không biết gì cả." Justin đúng là một kẻ gây cười, giữa những lời đùa cợt cợt nhả đầy sự trêu chọc.

Ánh mắt đồng loạt chuyển dời lên người Carey, cô cũng vẻ mặt đầy bất lực, "Chẳng phải đã nói xong rồi sao, hôm nay tôi được nghỉ phép mà?" Giọng điệu than vãn đó lập tức khiến tất cả mọi người cười ồ lên.

"Khán giả nào có hứng thú, có thể chú ý đến một ca khúc trong phim, 'Huy thủ tác biệt'." Carey cũng mở lời, "Trong ngày đầu tiên chúng ta vào đoàn phim, chúng ta đang thảo luận về nhân vật, cũng như các giai điệu và ca khúc liên quan, Lam Lễ liền lấy bài hát này làm ví dụ, thể hiện ra những thay đổi về tầng lớp do sự thay đổi tâm cảnh của Llewyn mang lại. Joel và Ethan cũng bày tỏ sự đồng tình, thế là bài hát này đã trở thành một điểm nhấn xuyên suốt cả bộ phim."

Đồng hành với việc Justin và Carey cùng lên tiếng, những câu hỏi tiếp theo cũng trở nên đa dạng hơn.

Nhân vật chính của câu hỏi tiếp theo là Carey Mulligan.

Carey còn không quên cố ý than vãn một câu, "Này, đều tại các người đấy, xem các người lôi tôi vào chuyện gì đây này." Giọng điệu trêu chọc đó lại một lần nữa gây ra những tiếng cười lớn, sau đó cô mới trả lời, "Tôi phải thừa nhận rằng, Leonardo và Lam Lễ là hai diễn viên hoàn toàn khác biệt, cách thức hợp tác, phương pháp diễn xuất v.v... đều có rất nhiều khác biệt."

Câu hỏi vừa rồi chính là một trong những tiêu điểm đáng chú ý nhất của Liên hoan phim Cannes năm nay: Carey đồng thời tham gia diễn xuất trong hai tác phẩm "Gatsby vĩ đại" và "Túy Hương Dân Dao", lần lượt hợp tác với hai diễn viên là Leonardo và Lam Lễ, vậy thì cảm giác rốt cuộc như thế nào đây?

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.