Bầu trời đã đen kịt lại. Sấm dội ầm ì. Vài giọt mưa bắn tung tóe trên đống tài liệu pháp lý. Tôi cầm cây bút, ký tắt tất cả các trang rồi ký đầy đủ vào trang cuối cùng.
- Bố nghĩ buổi đi câu thế là hỏng bét rồi, bố tôi thốt lên trong lúc che mưa. Bố chở con về nhà con nhé?
- Con đang ở nhà rồi đấy thôi, tôi đáp rồi đưa cho ông bản sao hợp đồng đã ký.
Ông gượng cười rồi cất xấp tài liệu vào cặp. Tôi lặng thinh tiễn ông ra chiếc bán tải. Ông ngồi vào sau tay lái, tra chìa khóa điện vào ổ, nhưng trước khi ông khởi động xe, tôi gõ vào cửa kính.
- Tại sao bố lại yêu cầu chính con chuyện này? Con đâu phải con trai trưởng trong gia đình. Con cũng không phải đứa con hợp với bố nhất. Vậy thì tại sao lại là con?
Ông nhún vai vì không thể trả lời.
- Bố muốn bảo vệ những người khác, những đứa con thực sự của bố chứ gì?
- Đừng có ngớ ngẩn thế! Ông nổi cáu.
Ông thở dài thườn thượt.
- Trước hết, bố ghét mẹ con vì đã lừa dối bố, ông nhượng bộ. Rồi bố đâm ghét lây cả con, đúng thế, bởi vì sự tồn tại của con ngày nào cũng nhắc bố nhớ đến vụ phản bội đó. Nhưng năm tháng trôi đi, bố rốt cuộc đã căm ghét chính bản thân mình…
Ông hất cằm chỉ cái bóng ngọn hải đăng đang nổi bật dưới mưa rồi cất cao giọng để át tiếng dông bão.
- Sự thật là bí ẩn này đã ám ảnh bố từ hơn ba chục năm nay, và bố tin rằng con là người duy nhất có khả năng làm rõ ngọn ngành.
- Bố muốn con phải làm thế nào để giải quyết nếu không mở cánh cửa đó ra?
- Lúc này thì chuyện đó là vấn đề của con! Ông nói rồi khởi động xe.
Ông nhấn chân ga rồi bất thần cho xe vọt đi khiến sỏi cuội kêu lạo xạo dưới bánh xe, chỉ sau vài giây chiếc bán tải đã biến mất như thể bị cơn dông nuốt chửng.