5 giờ sáng
Ngay khi tôi đẩy cánh cửa vào căn hộ của Lisa thì chú mèo vằn tên Remington đã chào mừng tôi như một vị cứu tinh. Tôi vừa đặt một chân vào hành lang thì chú ta đã cọ mình vào chân tôi rồi phát ra những tiếng meo meo tuyệt vọng
- Mày khoẻ chứ? Tôi vừa hỏi vừa gãi gãi lên đỉnh đầu chú ta.
Tôi tìm thấy một gói thức ăn cho mèo trong ngăn tủ bếp. Tôi bèn dốc ra cho Remington một bát to cùng một đĩa nước mát. Tôi thèm cà phê lắm nhưng chiếc hộp kim loại vốn dùng để đựng cà phê đã rỗng, còn chai sữa duy nhất sót lại trong tủ lạnh đã quá hạn.
Trên mặt quầy có một tập báo cũ. Các số báo USA Today ra mấy hôm trước. Dù có việc khác cần làm nhưng tôi không cưỡng lại được nỗi tò mò. Những tuần vừa qua thật lắm sự kiện chết chóc tang thương: ngày 5 tháng Tư, Kurt Cobain tự sát; ngày 1 tháng Năm, Aryton Senna qua đời do tai nạn. Trên bàn quầy bar là một số tạp chí Newsweek có bìa là bức ảnh đen trắng chụp chàng ca sĩ của nhóm Nirvana, vắt ngang là một dòng tít được đặt dưới dạng câu hỏi:
Suicide: why do people kill themselves?
Tôi đặt tờ tạp chí xuống rồi bắt tay vào tìm kiếm đúng như dự định. Câu trả lời cho câu hỏi: ông Sullivan đang ở đâu? Tôi dạo khắp lượt hai phòng với hi vọng tìm ra chút manh mối. Chuyện gì đã xảy ra tám tháng trước khi Elizabeth giải cứu được ông nội tôi? Cô nàng đã dẫn ông tôi đi đâu? Họ vẫn giữ liên lạc với nhau chứ? Tôi nghi ngờ chuyện ấy lắm. Ông Sullivan làm gì có tiền, làm gì có chỗ ngủ qua đêm, làm gì có giấy tờ tuỳ thân và theo tôi được biết, ông cũng chẳng có bạn bè mà nhờ vả. Khách quan mà nói, hoàn toàn có khả năng ông đã bị đưa về Blackwell. Thậm chí có lẽ ông đã mất rồi cũng nên. Tôi gạt suy nghĩ này ra khỏi tâm trí, muốn bám giữ lấy hình ảnh sau cùng tôi có được về ông: người đàn ông có ánh mắt ranh mãnh và tâm trí đủ linh hoạt để xây dựng một kế hoạch đào tẩu hiệu quả hòng tìm lại tự do.
Tôi đi từ phòng này sang phòng khác; trong căn hộ này không có chút dấu vết nào của ông nội tôi. Tôi đã toan rời khỏi thì Remington luồn qua hai chân tôi để về phòng cô chủ. Trong lúc tìm cách tránh chú mèo, tôi vấp chân vào thảm và ngã sóng soài ra sàn.
Vụng về không để đâu cho hết…
Để đứng lên, tôi vịn vào chiếc tủ com mốt và chính vào lúc ấy tôi trông thấy nó: một viên đá màu chạm nổi treo ở đầu sợi dây chuyền bằng bạc, sợi dây chuyền móc lên mấu kim loại của chiếc đèn bàn xếp cũ kỹ. Lần gần nhất tôi ghé qua đây thì món đồ trang sức này còn chưa ở đó. Tôi cầm viên đá trên tay, quan sát mà như bị mê hoặc bởi những nét chạm trổ tinh tế thể hiện gương mặt một phụ nữ trẻ có đường nét thanh tú, mặt nhìn nghiêng ánh xà cừ nổi bật trên nền xanh lơ của đá mã não. Tôi lật phần mặt dây, một dòng văn khắc trên đó bằng kiểu chữ bóng mờ:
Tặng Yoonne
Hãy nhớ rằng chúng ta có hai cuộc đời
Connor, 12 tháng Giêng 1901
Tim tôi đập liên hồi kỳ trận: Connor và Yvonne là tên của hai cụ tôi. Làm cách nào Elizabeth có thể kiếm được món đồ trang sức này? Câu trả lời hiện ra như một lẽ hiển nhiên:
Bởi vì ông Sullivan đã tặng sợi dây chuyền cho cô gái.
Quá đỗi phấn khích, tôi mở hết các ngăn kéo, cả tủ đứng lẫn tủ tường. Giờ thì tôi đã biết thứ mình đang tìm kiếm: túi xách của Elizabeth. Trong căn hộ áp mái của tay hoạ sĩ, tôi chỉ thấy chiếc túi nhỏ người ta hay xách theo khi dự tiệc tối. Không phải loại túi xách lớn mà một vài phụ nữ vẫn thường dùng hằng ngày để khệ nệ xách theo nửa căn hộ của mình. Chẳng mấy chốc tôi đã tìm được chiếc túi bigsize chất liệu da sần bên trong đựng một hộp phấn, một túi đồ trang điểm, một chùm chìa khoá, một chiếc lược bàn, một cặp kính, một hộp kẹo cao su, một chiếc bút bi, vài viên aspirin, một cuốn sổ lịch và… một sổ danh bạ điện thoại.
Tôi lướt nhanh cuốn sổ mà tim đập dồn dập. Chữ cái C không có gì, nhưng đến chữ cái S, cái tên “Sullivan” được viết nắn nót, tiếp theo là một số điện thoại bắt đầu bằng đầu số 212 cho thấy đó là số điện thoại dược lặp đặt tại New York.
Tôi lấy bút chép số điện thoại lên cẳng tay rồi lao sang bếp, nhấc ống nghe từ đế máy gắn trên tường rồi bấm dãy số. Tín hiệu quay số, rồi khoảng chục hồi chuông vang lên không ai nhấc máy và thậm chí tôi còn không thể để lại một tin nhắn trên hộp thư thoại.
Khỉ thật!
Trong bầu không khí tĩnh mịch buổi sáng sớm, tôi nhìn đăm đắm những vạch kỹ thuật số màu lục nhạt của lò vi sóng hiển thị 5g34.
Bỗng đâu vang lên tiếng chuông điện thoại khiến tôi giật nảy mình.
- A lô, tôi nhấc máy rồi lên tiếng
- Chức năng gọi lại tự động này tiện thật.
- Khỉ thật! Ông Sullivan đấy phải không?
- Cậu đã quay trở lại rồi hả anh bạn? Đây đúng là một tin tốt lành kỳ lạ! Ta không hề mong cậu có thể quay lại trước mùa hè năm nay!
- Chết tiệt thật, ông đang ở đâu vây?
- Cậu muốn ta ở đâu nào? Tất nhiên là ở nhà ta chứ còn ở đâu nữa!