19 giờ
Một cơn mưa như trút nước ập xuống New York.
Hai tay xách hai túi đồ ăn, áo vest phủ trên đầu để che chắn khỏi cơn mưa nặng hạt, tôi băng qua đại lộ Amsterdam. Đến phố 109, tôi chạy ùa vào đại sảnh toà nhà nơi có căn hộ của Lisa. Tôi leo thang bộ lên tầng trên cùng, tìm thấy chìa khoá dưới thảm chùi chân rồi bước vào căn hộ đã dần trở nên thân thuộc.
- Chào chú mày, Remington.
Tôi bật cây đèn ở phòng ngoài rồi mang thực phẩm vào bếp. Phải một tiếng nữa Lisa mới về đến nhà nên tôi có đủ thời gian để nấu cho cô bữa ăn đúng như lời đã hứa.
Sau khi ông Sullivan thú nhận, rốt cuộc tôi đã tiễn ông về tận nhà. Tôi đã thay quần áo, đã lấy thêm một ít tiền, và nghe theo lời khuyên của ông nội, tôi đã dành một tiếng đồng hồ ghé qua chỗ “Stan Chuyên gia Sao chép”, một gã chuyên làm giả giấy tờ ở Alphabet City, để chụp bức ảnh cần thiết cho việc chế tấm hộ chiếu giả thay cho hộ chiếu thật mà tôi đã bị cướp mất.
Rồi tôi lang thang trong khu Manhattan, tinh thần ủ rũ. Tôi cảm thấy cô đơn muốn chết. Nếu những gì ông Sullivan kể cho tôi nghe là thật thì tôi chẳng còn tương lai cũng chẳng còn hi vọng gì nữa. Chân trời của tôi đã bị bít lại. Tôi bị kết án trở thành một thứ đồ chơi trong tay người múa rối, kẻ sắp cắt xén những năm tháng đẹp đẽ nhất của đời tôi thành vỏn vẹn ba tuần lễ.
Để khỏi suy sụp, tôi quyết định bấu víu vào những thứ đơn giản nhất. Tôi đã mua một cuốn sách dạy nấu ăn trong một hiệu sách thuộc khu SoHo rồi ghé qua tiệm Dean & DeLuca để tiếp tế cho tủ lạnh nhà Lisa.
- Tao có một bất ngờ dành cho chú mày đây! Tôi vừa nói vừa lấy từ túi ra một lon đồ hộp.
Tôi múc ra cho chú mèo ba thìa bánh cá rồi bày những thứ còn lại ra bàn: hai quả dứa Victoria, một bó vani, một thanh quế, hai quả chanh xanh, vài cánh hồi, một miếng lườn vịt, khoai tây, một hũ mật ong, hành tăm, một củ tỏi, một mớ mùi tây.
Tôi nhìn tất cả những nguyên liệu này với vẻ e sợ. Tôi vốn là tín đồ của các món bỏ lò vi sóng và các loại xa lát đóng gói sẵn. Có nghĩ tới nghĩ lui thì tôi cũng không nhớ ra lần nào mình từng nấu ăn trong đời. Tôi mở cuốn sách dạy nấu ăn đầu tiên ở trang “lườn vịt và khoai tây kiểu Sarlat” và cuốn thứ hai ở trang “carpaccio dứa”. Suốt một giờ đồng hồ, tôi cố gắng làm hết sức mình. Trước đó tôi còn bật radio để nghe hau háu tìm kiếm những mẩu tin tức thời sự mình đã bỏ lỡ (vụ khủng bố tàn phá Oklahoma City, OJ. Simpson bất ngờ được xử trắng án, thất bại của Bill Clinton trong việc cải cách hệ thống y tế…)
Trong lúc chuyển từ kênh phát thanh này sang kênh phát thanh khác, tôi còn nghe được những ca khúc thịnh hành lúc bấy giờ, phát hiện ra những nhóm nhạc chưa từng biết (Oasis trình bày bài Whatever), cũng như những tác phẩm mới của các nghệ sĩ tôi yêu thích (Streets of Philadephia của Bruce Springsteen, High Hopes của Pink Floyd…)
- Trong này thơm phức lên được! vừa đẩy cửa bước vào căn hộ Lisa đã reo lên.
Cô gãi gãi đầu chú mèo Remington rồi vào gặp tôi trong bếp. Người ướt rượt vì cơn mưa bên ngoài, cô cởi khăn quàng cùng áo khoác ra rồi vắt lên ghế.
Nụ cười trên môi, giọng nói vui vẻ hồn nhiên và ánh nhìn đắm đuối, cô kể cho tôi nghe chuyện trong ngày trong khi tôi nướng món lườn vịt ướp mật ong.
Như thể tôi đã trở thành một phần trong cuộc sống của cô bấy lâu nay.
Tôi không biết chính xác ông Sullivan đã kể cho cô nghe những gì về tôi, nhưng ông đã giúp tôi ghi điểm. Sự nhẹ nhõm, tuổi thanh xuân và vẻ vô tư lự của Lisa thật dễ lây. Vài phút cô hiện diện là đủ để tôi gạt những buồn lo của bản thân sang một bên và đắm mình vào khoảnh khắc hiện tại.
Vẻ mặt rạng rỡ và dáng điệu như nhảy múa, Lisa xoay vòng tới tận phòng tắm để rồi trở ra phòng khách với một chiếc khăn tắm quấn trên đầu.
- Em đã ghé qua videoclub thuê một cuốn băng, cô nói rồi lấy từ túi xách ra một cuộn băng VHS: Bốn đám cưới và một đám tang. Anh có muốn ta xem trong lúc ăn không? Có vẻ hay lắm.
Trong khi cô lau khô tóc, tôi quan sát đôi mắt cô đang nhìn tôi đăm đắm: hai ánh kim cương lấp lánh trong cảnh tranh tối trang sáng của căn phòng. Cô đến bên tôi, rồi bằng một động tác vừa nhanh vừa bất ngờ, áp tay lên má tôi. Tôi gạt sang bên những lọn tóc ẩm ướt đang xoà xuống che mặt cô. Môi tôi tìm thấy môi cô. Cô tháo thắt lưng của tôi; tôi cởi cúc áo sơ mi của cô. Làn da cô thơm mát, vầng ngực cô khẽ run.
- Lại đây nào…
Trở nên cuồng nhiệt, vòng ôm ghì khiến chúng tôi ngã xuống tràng kỉ rồi miết mải ở đó trong khi món lườn vịt nướng mật ong của tôi cháy sém trong bếp.