Trên một tầng giá, chiếc radio báo thức kỹ thuật số chỉ 3 giờ sáng. Tôi lại gần vách kính chạy suốt chiều dài tường. Căn cứ vào độ cao, căn hộ hẳn là nằm ở tầng bốn hoặc tầng năm toà nhà. Đường phố bên dưới vẫn sáng rõ. Kiến truc khu phố chủ yếu là những toà nhà gạch xây kiểu tiền chiến và những cast-iron building thanh lịch với cầu thang bộ bố trí bên ngoài và cửa vòm trau chuốt. Nheo mắt lại, tôi thấy rõ nhiều galery nghệ thuật trông thẳng ra phố. Một trong số đó mang biển hiệu dạ quang: số 18 phố Mercer. Vậy là tôi đang ở khu SoHo.
Trong phòng khách của căn xưởng có chiếc ti vi bật kênh CNN đang không ngừng tuôn hàng tràng tin tức. Tôi trông thấy chiếc điều khiển từ xa trên tràng kỉ. Sau khi đã nhìn quanh một lượt để chắc chắn không có ai trong phòng, tôi vớ lấy điều khiển để tăng âm lượng rồi tiến lại gần màn hình có dòng chữ Breaking news trên nền đỏ chạy ngang. Có thể thấy Nelson Mandela, vừa được bầu làm tổng thống Cộng hoà Nam Phi, đang tuyên thệ trước đám đông nghịt người tập trung tại Pretoria.
“Đã đến lúc băng bó các vết thương của chúng ta. Đã đến thời điểm lấp đầy hố sâu ngăn cách giữa chúng ta. Thời điểm xây dựng đang tới gần.”
Ngày tháng hiển thị rõ ràng phía dưới màn hình: ngày 10 tháng Năm năm 1994. Ký ức sau cùng của tôi là hồi tháng Chín năm 1993, vậy là lần này tôi đã nhảy vọt một bước dài ngót tám tháng trong dòng thời gian.
Trong khi tôi tắt vô tuyến, một âm thanh đều đặn khiến tôi ngoái đầu lại. Căng tai ra, tôi nhận ra tiếng nước ì oạp khe khẽ lồng thêm một tiếng dòng nước không ngừng tuôn. Tôi tiến vào một hành lang mờ tối hẳn là dẫn từ phòng khách sang phòng tắm. Được đóng đinh vào cánh cửa đầu tiên xuất hiện, một tấm biển chất liệu men cổ ghi rõ ràng: Bath. Tôi đẩy cánh cửa đang mở hé và nhìn thấy bên trong…