Căn hộ không một bóng người.
Đó là một căn hộ nhỏ lộn xộn, nhưng bài trí cẩn thận. Trên quầy bar của khu bếp tin hin có gói ngũ cốc đã bóc cùng chai sữa chua uống mà nữ chủ nhân căn hộ đã quên không cất vào đúng chỗ trước khi vội vã rời khỏi nhà.
Tôi nhai vài hạt lúa mì rang rồi cất gói ngũ cốc lên giá, cất chai sữa chua vào tủ lạnh. Có điều gì đó giữ chân tôi lại nơi đây: khát khao muốn hiểu tại sao tôi lại tỉnh lại trong chính căn hộ này.
Tôi lục lọi trong phòng khách. Hai giá nhỏ chất đầy sách. Xếp thành nhiều chồng gần đầu video là hàng chục đĩa VHS: các tập phim Seinfeld và Twin Peaks, những chồng phim thể hiện quan điểm nghệ thuật của đạo diễn: Paris, Texas của Wim Wenders, Tình dục, những lời dối trá và video của Steven Soderbergh, Mean Streets của Martin Scorsese, Một ngày đặc biệt của Ettore Scola, Thang máy lên đoàn đầu đài của Louis Malle, cũng có cả Căn tiệm nhỏ kinh hoàng và phần lớn các phim có Meryl Streep thủ vai: Lựa chọn của Sophie, Người tình của viên trung uý Pháp, Out of Africa…
Trên tường là tranh chép các tác phẩm trứ danh của Andy Warhol, Keith Haring và Jean-Michel Basquiat.
Trên chiếc bàn thấp có một bao thuốc bạc hà và chiếc bật lửa “I LOVE NY”. Tôi ngồi xuống tràng kỷ khiến lò xo kêu kẽo kẹt rồi châm một điếu thuốc. Vừa nhả bụm khói đầu tiên, tôi vừa hồi tưởng lại gương mặt cô gái ban nãy đã gào thét dưới vòi sen. Nỗi kinh hoàng đọc được trên gương mặt đó khiến tôi không còn nghi ngờ gì nữa: cô ta vì sợ quá đỗi bất ngờ. Rõ ràng là chúng tôi không quen biết nhau. Tôi hẳn đã bất thần xuất hiện trong phòng tắm nhà cô ta như một dạng bác sĩ Who đồi bại.
Tiếng meo meo khiến tôi ngoái lại nhìn. Một chú mèo vằn với đôi mắt tròn xeo và bộ lông màu hung sẫm vừa nhảy lên tay ghế. Tôi nheo mắt nhìn kỹ tấm mề đay khắc tên đeo quanh cổ chú mèo. “Remington”.
- Chào chú mày.
Ngay khi tôi thử vuốt ve, chú ta liền nhảy phốc sang bên cạnh rồi biến mất cũng nhanh như lúc xuất hiện.
Tôi đứng dậy để khám phá căn phòng cuối cùng của căn hộ. Một căn phòng sàn gỗ mộc, chồng chất những thứ đồ chắp vá: một chiếc giường sắt rèn cũ kỹ, một bàn viết hiện đại màu đen sơn bóng, một chùm đèn pha lê có từ thế kỷ trước. Trên mặt bàn đầu giường là đống tạp chí Playbill về những vở nhạc kịch mới ra mắt (chiếc mặt nạ và bông hồng của vở Bóng ma nhà hát, đôi mắt mèo của Cats, đội ngũ chỉnh tề của Chorus Line…), nhiều cuốn tiểu thuyết với các trang quăn góc (Một lời cầu nguyện cho Owen, Beloved, Rafael, những ngày cuối cùng).
Trên tường có dán bằng băng dính những bức ảnh chụp cô gái tôi không quen biết trong nhiều kiểu trang phục khác nhau từ váy dạ hội đến những bộ đồ lót hết sức kiệm vải. Bao nhiêu tấm ảnh màu hoặc đen trắng là chừng ấy kiểu tóc khác nhau: buông xoã, búi xoắn, đuôi ngựa, bob xoăn, xù dài thả trên vai trần. Có vẻ như tuy không phải là người mẫu chuyên nghiệp nhưng cô gái đã tự tạo cho mình một tập hồ sơ dự tuyển dạng ảnh để gửi tới các hãng.
Đính phía trên bàn làm việc là một bản photo thời khoá biểu với phần tiêu đề của Julliard School, ngôi trường nghệ thuật biểu diễn nổi tiếng. Bên cạnh đó có một phiếu ghi danh mang tên Elizabeth Ames. Cô gái hai mươi tuổi và đang học năm nhất khoa kịch nghệ.
Tôi mở các ngăn kéo để xem lướt qua tất cả những tài liệu mình nhìn thấy không chút ngại ngần: bản nháp những lá thư tình gửi đến gã nào đó tên David, những tấm ảnh polaroid chụp Elizabeth khoả thân hoàn toàn – những bức ảnh chụp theo phong cách tự sướng, có lẽ là để gửi cho gã David kia, nhưng rốt cuộc cô gái đã quyết định không gửi -, một thời gian biểu khác liên quan đến công việc phục vụ bàn tại Frantic, một quán bar thuộc khu East Side. Tôi cũng nhìn thấy những bản sao kê tài khoản ngân hàng được đính trên tấm bảng gỗ bẩn, chúng cho thấy chủ tài khoản đang rơi vào tình cảnh giật gấu vá vai, cùng nhiều lá thư đòi tiền thuê nhà còn thiếu được chủ căn hộ gửi tới.
Tôi nấn ná thêm vài phút trong phòng ngủ, mắt dán vào những mặt tường dán ảnh. Ánh mắt tôi dừng lại ở một bức ảnh: bức ảnh chụp Elizabeth một ngày tuyết rơi, ngồi ghé lên thành băng ghế gỗ bên cạnh cột đèn đường trong Công viên Trung tâm. Cô đội mũ len, mặc chiếc áo măng tô quá rộng so với khổ người và mang đôi bốt da lộn. Đó là bức ảnh kém sexy nhất, nhưng cũng là bức ảnh duy nhất người trong ảnh mỉm cười.
Trước khi rời khỏi căn hộ, tôi gỡ bức ảnh này ra rồi cất vào túi.