Giây Phút Này

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2.

❊ ❊ ❊

Sau khi kiểm tra tên trên hòm thư, tôi bấm chuông cửa căn hộ của Lisa.

Người phụ nữ trẻ mở cửa cho tôi thật rạng ngời và hoàn toàn đổi khác. Lần trước tôi đã từ biệt khi cô hôn mê, sống dở chết dở trên giường bệnh; giờ gặp lại tôi thấy cô thật xinh tươi rạng rỡ. Tay cầm bàn chảy đánh răng, cô mặc chiếc áo sơ mi nam giới và chiếc quần boxer khiến ta không thể làm ngơ trước đôi chân thon quyến rũ.

- Gặp lại anh thật tuyệt! cô chào đón tôi như thể chúng tôi là chỗ quen biết cũ.

Căn hộ thơm phức mùi cà phê.

- Nhưng sao anh bị thương ghê vậy! cô kêu lên khi nhìn thấy khuôn mặt sưng vù của tôi.

- Anh bị đánh nhừ tử trên tàu điện ngầm. Ba tên trên tàu đã lột sạch của anh.

- Ôi trời! Đi theo em nào, em sẽ khử trùng mấy vết thương này.

Tôi theo chân cô vào phòng tắm, theo sát gót là chú mèo Remington đang cố cọ mình vào chân tôi.

Lisa lau sạch vệt máu đang chảy trên trán tôi bằng một miếng bông thấm cồn. Trong khi cô chơi trò y tá chăm sóc bệnh nhân, tôi hít hà mùi hương nơi cô, loá mắt trước hàng nghìn sắc thái của mái tóc vàng và những chuyển động của cặp nhũ hoa xinh đẹp đang nhảy nhót bên trong chiếc áo sơ mi theo nhịp cử động của nữ chủ nhân.

- Ông Sullivan bảo em là anh đã đi Rwanda cùng tổ chức Bác sĩ không biên giới. Chuyện đang xảy ra bên đó thật khủng khiếp.

Tôi nhướn mày, nhưng sẽ không phủ nhận lời cô trước khi kịp tìm hiểu thêm

- Anh về từ bao giờ vậy?

- Ơ… à thì, vừa đêm qua.

- Em thấy vui vì anh đến tìm em, cô nói rồi vứt miếng bông vào thùng rác. Em muốn cảm ơn anh đã cứu mạng em và cả lá thư anh viết nữa.

Khó khăn lắm tôi mới giấu được nỗi kinh ngạc của mình.

- Ông Sullivan đã chuyển thư của anh cho em sao?

- Vâng, dĩ nhiên rồi, cô đáp rồi ngước đôi mắt ngời sáng lên nhìn tôi. Nó khiến em cảm thấy được an ủi nên em thường xuyên đọc lại.

Một vệt kem đánh răng còn dính lại nơi khoé miệng cô. Trong giây lát, xao động trước ánh sáng và vẻ rạng ngời trên gương mặt cô, tôi đã hình dung ra cảnh tượng mình áp môi mình lên môi cô.

- Nghe này, cô nói tiếp trong lúc vào phòng để sửa soạn, hôm nay em bận muốn điên lên được: học ở trường Julliard, rồi còn chụp ảnh và casting cho Calvin Klein nữa, nhưng tối nay nếu anh muốn thì ta có thể gặp nhau?

- Ờ… nhất trí.

Cô để cánh cửa mở toang. Qua ánh phản chiếu trên gương, tôi thoáng thấy dáng vóc nuột nà không một mảnh vải che chắn của cô. Rõ ràng không phải tính cả thẹn khiến quý cô Ames nghẹt thở, mà bởi một hiệu ứng kì lạ của sự nhị hoá nhân cách, “sự táo bạo” của cô lại khiến tôi hầu như phát ghen với chính mình.

- Anh biết em thích bữa tối nay ăn món gì không? Lườn vịt nướng mật ong! Cô nuốt nước miếng rồi chạy ùa ra hành lang, tay cầm túi xách còn đầu đội mũ len không vành.

- Ơ…

- Em muốn anh nấu cho em ăn! Cô vừa tuyên bố vừa thắt khăn quàng. Tám giờ tối nay ta gặp nhau tại đây chứ?

- Nhất trí.

- Em để chìa khoá phụ dưới thảm chùi chân nhé. Anh sẽ thật đáng yêu nếu có thể cho mèo ăn và đóng kĩ cửa trước khi ra ngoài.

- Anh… anh sẽ làm vậy.

- Vậy thì hẹn tối nay gặp lại nhé! Cô nói rồi gửi tới tôi một nụ hôn gió.

Đoạn cô biến vào cầu thang bộ.

Cách nói năng rõ là…

Tôi còn lại một mình trong căn hộ, ngạc nhiên choáng váng về cung cách tiếp đón này và về sự nối tiếp của hai tình huống đối lập mà bản thân vừa trải qua. Chỉ trong vài phút, tôi đã chuyển từ thứ bạo lực lạnh lẽo và xám xịt trên tàu điện ngầm sang mái tóc vàng nồng nghiệt của cô gái khó đoán biết này.

Như thể đang ở nhà mình, tôi mở tủ bếp để lấy gói đồ ăn cho mèo.

- Cô chủ của mày ấy mà, đúng là một quả bom nguyên tử, mày biết điều ấy chứ? tôi hỏi Remington. Lúc này cô ấy có đang hẹn hò với ai không?

Chú mèo đáp lại bằng một tiếng meo mà tôi không biết phải giải mãi như thế nào.

Tôi pha cà phê rồi bật radio, và tôi lang thang một lúc trong nhà. Khi bước vào phòng Lisa, tôi tìm thấy lá thư mình đã viết cho cô cách đây hơn một năm. Được ghim lên giữa tấm bảng gỗ bần, nó đã bị xe làm tư, rồi được dán lại bằng băng dính.

Bệnh viện Bellevue

Ngày 10 tháng Năm 1994

Lisa thân mến,

Anh biết chúng ta không thực sự quen nhau, tuy nhiên cuộc đời đã hai lần run rủi để chúng ta gặp nhau

Lần đầu tiên, em đã hất một li bia vào mặt anh sau khi thoá mạ anh. Nhưng vài giờ sau, em lại cả gan giúp anh giải cứu ông nội anh. Mặc dù em khẳng định động cơ duy nhất của em là tiền, anh lại muốn nghĩ rằng em giúp anh cũng bởi vì câu chuyện này đã khiến em cảm động.

Lần thứ hai là đêm qua. Lần này, em không hất vào mặt anh một li bia, mà là một hình ảnh ghê rợn. Hai cổ tay bị cứa, dạ dày nhồi đầy thuốc, em định rút cạn máu mình trong bồn tắm.

Đừng nghĩ anh sẽ xin lỗi vì đã cản trở những kế hoạch của em, ngay cả khi anh hình dung em hẳn đã đau đớn rất nhiều thì mới có những hành động cực đoan như vậy.

Anh sẽ không chơi trò rao giảng đạo đức đâu. Anh biết tất cả chúng ta đều mang trong mình một quả lựu đạn ngay cạnh trái tim. Một số người không bao giờ dám rút chốt nó, số khác lại liều lĩnh làm vậy và đẩy mình vào chỗ nguy hiểm. Nguy hiểm ở chỗ tác động tới những đường nứt rạn có khả năng gây ra một cơn địa chấn sẽ huỷ hoại cuộc đời họ.

Ở bệnh viện, mỗi ngày anh đều nhìn thấy các bệnh nhân dùng toàn bộ sức lực để chống chọi lại những căn bệnh đang gặm nhấm họ. Những người đang bấu víu để được sống thêm vài ngày nữa. Mỗi người đều tìm ra cho mình những lý lẽ để tiếp tục tranh đấu, mỗi người đều tự đặt ra cho mình một thời hạn: chứng kiến một đứa cháu chào đời, cầm cự tới mùa xuân để được ngắm hoa anh đào nở một lần nữa, hi vọng vào phút chót giảng hoà được với ai đó mình yêu thương, nhưng đã có lúc trót làm họ tổn thương. Đôi khi, ta làm được. Nhưng thường thì cuộc đời quá chó má và ta phải bỏ mạng.

Anh biết tình yêu có thể lấy mạng người. Anh biết tình cảm cũng có thể gây chết chóc. Nhưng anh quá quý trọng cuộc sống này nên không thể bảo lãnh cho một hành động nhằm kết thúc nó, ngay cả khi chân trời dường như bị che lấp.

Hãy bảo trọng nhé, Lisa.

Hãy níu kéo cuộc sống.

Và tự nhủ mình rằng bánh xe đang quay nhanh.

Arthur.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.