Giây Phút Này

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
8.

❊ ❊ ❊

Tôi rời ngọn hải đăng trong tâm trạng vừa yên tâm vừa thất vọng, tuy thế vẫn tin chắc rằng mình đã bỏ sót một chi tiết nào đó.

Tôi đang cần câu trả lời, nhưng phải đi tìm chúng ở nơi khác. Có lẽ là ở phòng khám của một bác sĩ tâm thần hoặc trong một buổi khám với chuyên gia khoa thần kinh.

Ngồi vào sau tay lái chiếc SUV, tôi chạy thẳng hướng Boston để về nhà. Hành trình kéo dài một tiếng rưỡi đồng hồ như dài vô tận với tôi. Tôi vừa cầm lái vừa gà gật. Do mệt mỏi, đầu óc tôi quay mòng mòng còn hai mắt thì cứ díp lại dù tôi không muốn. Tôi cảm thấy mình bẩn thỉu và kiệt sức. Tôi cần phải tắm qua dưới vòi sen rồi đánh một giấc dài nửa ngày để bù lại một đêm thức trắng. Nhất là tôi đang đói ngấu. Dạ dày tôi rỗng tuếch, co rút, kêu gào thảm thiết vì đói.

Tôi đỗ xe vào chỗ trống đầu tiên gặp trên phố Hanover với ý định sẽ cuốc bộ về tòa nhà mình sống trong khu North End. Không biết căn hộ của tôi đang như thế nào nhỉ? Trong lúc tôi đi vắng có ai cho con mèo của tôi ăn không?

Dọc đường, tôi dừng chân tại tiệm Joe’s Foods để mua đồ: patê, xốt pesto, sữa chua, nước rửa bát, mấy hộp thức ăn cho mèo hiệu Whiskas… Khi ra khỏi tiệm tạp hóa, tôi xách theo hai túi giấy bồi to tướng. Tôi men theo lối cầu thang bộ nở đầy hoa đậu tía nối Hanover với ngọn đồi nơi tọa lạc tòa nhà mình sống. Tôi kẹp hai túi đồ dưới tay trong lúc đợi thang máy. Tôi bước vào buồng thang máy hẹp bên trong nồng mùi hoa cam rồi vặn vẹo người để nhấn nút lên tầng trên cùng.

Trong khi hai cánh cửa sắt khép lại và tôi đang hồi tưởng những lời bố nói ban nãy, mắt tôi nhìn vào mặt đồng hồ đeo tay. Bấy giờ là 17 giờ. Cùng giờ này hôm qua, tôi đang thức dậy tại thánh đường Saint-Patrick trong bộ dạng gần như trần trụi.

Hai mươi tư giờ trước…

Con số hai mươi tư vang lên trong tôi đầy lạ lùng. Thoạt tiên là ngọn hải đăng 24 Ngọn Gió, rồi việc ông Sullivan mất tích kéo dài… hai mươi tư năm.

Sự trùng hợp khiến tôi thấy lạ kỳ, nhưng tôi không kịp nghĩ ngợi quá lâu về chuyện đó. Mắt tôi bỗng mờ đi. Tôi có cảm giác nhoi nhói ở các đầu ngón tay và cơn buồn nôn dâng lên trong dạ dày. Tứ chi tôi run lẩy bẩy. Cơ thể tôi cứng đờ, như thể tôi đã mất quyền kiểm soát nó. Như thể nó vừa bị chập mạch. Như thể dòng điện hàng nghìn vôn đang chạy qua não tôi.

Tôi buông rơi hai túi đồ.

Rồi một cơn rừng rực bứt tôi khỏi thời gian.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.