Hai giờ sau
- Tôi để anh ở lại với ông ấy nhé, gã y tá bảo. Thoạt tiên, chẳng có lý do gì để ông ấy tỏ ra hung hăng, nhưng thôi, anh là bác sĩ: anh biết rõ hơn tôi là không có quy luật nào với dạng bệnh lý này mà…
Tôi đang ở tầng tám của bệnh viện Blackwell – Lầu năm góc trứ danh -, trước cửa phòng bệnh của ông nội. Sau khi rời căn hộ của Elizabeth Ames, tôi ngồi taxi tới tận ngã tư đại lộ 2 giao cắt đại lộ 60. Tại đó, với giá vé tàu điện ngầm một chiều, buồng cáp treo đưa tôi lên trên sông Đông rồi thả tôi xuống Tramway Plazza nằm giữa đảo Roosevelt. Tôi đi bộ tiếp tới toà nhà Lầu năm góc nằm ở cực Nam của đảo. Bệnh viện này vẫn luôn mang tiếng xấu. Được xây dựng từ giữa thế kỷ 19, thoạt đầu bệnh viện đón tiếp những bệnh nhân mắc đậu mùa mà thành phố muốn cách ly. Tiếp đó, nó được chuyển thành nhà thương điên và tập trung tất cả những nhược điểm của dạng cơ sở y tế này: quá tải, đối xử tàn tệ với bệnh nhân, những thí nghiệm tâm thần học gần như không hợp pháp. Ngay từ những năm 1960, sách báo đã tố cáo những hành vi này và nhiều thành phần nhân sự của bệnh viện đã bị đưa ra toà. Theo thời gian, mọi chuyện đã được cải thiện nhưng nơi này chưa bao giờ thực sự gỡ bỏ được hình ảnh thảm hại kia. Từ khi tôi bắt đầu học Y, không có năm nào người ta không thông báo bệnh viện sắp đóng cửa, nhưng cần phải công nhận một điều hiển nhiên: Lầu năm góc vẫn luôn tồn tại, và tôi hy vọng sẽ tìm thấy lối thoát cho mình chính giữa chốn này.
- Tôi phải cảnh báo anh, gã y tá nhắc. Nút gọi cấp cứu của phòng này không hoạt động.
Khó khăn lắm tôi mới nhìn được vào mắt gã. Giống như Nhị Diện, một nhân vật truyện tranh, gương mặt gã bị cháy sém phân nửa.
- Vậy nên nếu xảy ra bất cứ vấn đề gì, anh đừng ngần ngại hét to, gã nói tiếp. Vì chúng tôi đang thiếu người trầm trọng nên không chắc chúng tôi đã nghe thấy anh đâu, nhưng đó là cách công hiệu nhất để doạ nạt lão già lẩm cẩm này.
- Anh đang nói đến ông nội tôi đấy!
- Nếu ta không thể đùa được nữa thì xin kiếu, gã nhún vai lầm bầm.
Nhị Diện mở cửa phòng, mời tôi vào trong rồi không quên gài chốt bên ngoài. Đó là một căn phòng nhỏ xíu, thứ xà lim khắc khổ với đồ đạc vỏn vẹn có chiếc giường sắt cũ kĩ, ghế nhựa lung lay và bàn được gắn thẳng xuống nền nhà. Một người đàn ông đang nằm dài trên đệm, nửa thân trên được dựng lên, tựa vào gối. Một cụ già bí hiểm với bộ râu bạc và mái tóc trắng cứng như rễ tre buông xuống tận vai. Bất động, cặp mắt lờ đờ, trông ông như đang ở đâu đó, như một pho tượng, mê mải với cơn mộng mị xa xăm. Ông cụ Gandalf dưới tác dụng của thuốc tâm thần.
- Chào ông Sullivan, tôi nói đoạn tiến về phía ông, hơi có chút rụt rè. Cháu là Arthur Costello. Ông cháu mình chưa từng gặp nhau nhưng cháu chính là con bố Frank đây. Vậy nên ông là ông nội cháu.
Vào đề không đến nội tệ…
Ông Sullivan vẫn ngồi im phăng phắc như tượng đá, hình như còn không nhận ra sự hiện diện của tôi.
- Mới đây thôi, cháu còn chưa biết là ông vẫn còn sống, tôi giải thích trong lúc ngồi xuống gần giường. Cháu không biết ông vẫn còn sống và đang chữa trị tại bệnh viện này. Nếu biết chuyện thì cháu đã tới thăm ông sớm hơn.
Tôi nhẩm tính tuổi của ông nội bằng cách chắp nối những thông tin do bố tôi cung cấp. Nếu tôi không nhầm thì ông Sullivan vừa qua tuổi bảy mươi. Đằng sau những dấu vết thời gian và bộ râu che lấp một phần khuôn mặt, ta có thể đoán ra những đường nét cân đối, một vầng trán cao, mũi to nhưng hài hoà, cái cằm quyết đoán. Tôi dễ dàng hình dung ra ông ba chục năm về trước, như tôi đã nhìn thấy trên những bức ảnh gia đình: hình mẫu chủ doanh nghiệp năng động mặc những bộ đồ may đo, áo sơ mi cổ hồ bột có khuy măng sét và đội mũ Fedora. Tôi vẫn nhớ như in một bức ảnh chụp ông: miệng phì phèo điếu xì gà, chân gác lên bàn làm việc trong văn phòng hãng đặt tại đại lộ Madison. Một thời kì khác, một con người khác…
Tôi dịch ghế lại gần giường rồi cố gắng thu hút ánh mắt ông.
- Hôm nay cháu có mặt tại đây chính là để nhờ ông giúp đỡ.
Ông không chớp mắt.
- Cháu được thừa kế ngọn hải đăng của ông, 24 Winds Lighthouse, và…
Tôi bỏ lửng câu nói để chờ đợi, để hy vọng thấy một phản ứng nhưng tuyệt nhiên không có gì hết.
Tôi thở dài. Không còn nghi ngờ gì nữa, tôi đã sai lầm khi tới đây. Thoạt tiên là bởi hai chúng tôi hoàn toàn xa lạ với nhau. Và nhất là bởi ông nội vẫn một mực câm lặng và không dấu hiệu nào cho thấy một ngày nào đó ông sẽ lên tiếng.
Tôi đứng dậy rồi tiến về phía cửa sổ, nhìn qua hàng chấn song những đám mây mềm xốp như bông đang trôi về phía Astoria. Mặc dù đang là mùa thu nhưng căn phòng vẫn lạnh căm. Tôi nghe rất rõ tiếng nước chảy trong lò sưởi gang đúc, nhưng lò chẳng toả ra chút hơi ấm nào hết.
Tôi quay lại ngồi xuống ghế rồi thực hiện một nỗ lực sau cuối.
- Bố Frank đã kể cho cháu nghe là bốn năm sau khi mất tích, ông đã liên lạc với bố để yêu cầu bố xây bít cánh cửa kim loại dưới căn hầm.
Ông lão vẫn bất động, hai tay đan vào nhau để trên bụng giống như một tác phẩm điêu khắc người quá cố. Tôi nói tiếp:
- Cháu đã xuống hầm. Cháu phá bức tường gạch và…
Nhanh như một con báo, ông Sullivan giơ tay thộp lấy họng tôi.
Tôi để mình bị đánh úp như một gã tay mơ. Tôi đã mất cảnh giác khi thấy trạng thái uể oải của ông và giờ thì nắm tay thép của ông đang khép lại trên thanh quản tôi. Hơi thở bị chặn đứng, tôi nhìn ông không rời mắt. Lời nhắc về cánh cửa đã gây ra phản ứng giống như một cú sốc điện. Lời tiết lộ khiến mắt ông tìm lại được ánh chớp bạc đáng sợ.
- Tại sao cậu lại làm như thế hở tên nhóc ngu ngốc kia? Ông thì thầm vào tai tôi.
Tôi tìm cách thoát ra nhưng ông càng túm chặt hơn. Ông lấy đâu ra sức mạnh nhường ấy? Tôi cảm thấy các ngón tay ông đang bấm sâu, ép chặt lấy thực quản tôi. Ông lão khùng điên này sắp làm tôi ngạt thở!
- Cậu đã mở cánh cửa kim loại ra hả? Cậu đã bước vào căn phòng đó hả?
Tôi gật đầu xác nhận. Câu trả lời của tôi khiến ông tuyệt vọng. Ông thình lình buông tay và tôi bật ho rũ rượi.
- Ông điên quá đấy! tôi vừa hét lên vừa đứng dậy
- Có lẽ thế, ông đồng tình, nhưng còn cậu, cậu đang gặp rắc rối lớn rồi chàng trai ạ.
Một khoảng lặng dài. Hai chúng tôi ngờ vực nhìn nhau suốt hơn một phút. Ông Sullivan đã đổi thái độ. Vẻ nghiêm trang và tập trung, trông ông như vừa thức dậy sau cơn ác mộng tồi tệ. Như một lữ khách trở về sau hành trình rất dài. Ánh mắt sắc lẹm và dữ dằn, ông nhìn tôi chăm chú từ đầu đến chân.
- Cậu vừa nói cậu tên gì hả?
- Arthur. Arthur Sullivan Costello.
Nghe đến tên đệm của tôi, một nụ cười thoảng qua khiến gương mặt ông bừng sáng và làm hiện lên trên đó hai lúm đồng tiền.
- Và tại sao cậu dám lấy cắp đồng hồ đeo tay của ta hả Arthur Sullivan Costello? ông hỏi đoạn chỉ vào chiếc Tank đang đeo trên cổ tay tôi.
- Ông muốn cháu trả lại cho ông không?
Ông đặt tay lên vai tôi.
- Không đâu anh bạn trẻ. Tin ta đi, cậu sẽ cần đến nó hơn là ta.
Ông đứng dậy, bẻ cho các khớp kêu răng rắc như thể ông cảm thấy chật chội trong thân xác mình.
- Vậy là cậu đã mở cánh cửa ra và lúc này, cậu đang tự hỏi mình gặp phải chuyện gì…
- Vâng, cháu có nhiều điều muốn hỏi ông. Ông phải…
Ông giơ tay lên ngắt lời tôi.
- Chúng ta đang ở năm nào rồi?
- Ông đùa cháu đấy ạ?
- Phải rồi, ta lừa cậu đấy. Hôm nay là 14 tháng Chín năm 1993.
Tôi thấy ông ngẫm nghĩ trước khi hỏi thêm:
- Cậu làm nghề gì vậy?
- Cháu là bác sĩ, sao ông hỏi vậy?
- Chẳng sao cả. Cậu làm việc trong bệnh viện hả?
Trong khi tôi gật đầu xác nhận, trí não ông có vẻ bắt đầu hoạt động với vẻ lạ kỳ và mắt ông bừng lên một tia sáng mới rất khó diễn giải.
- Cậu có thuốc lá ở đấy không?
- Cháu không nghĩ ta có thể hút thuốc ở đây, tôi nói rồi chỉ vào thiết bị báo cháy.
- Cậu còn chưa hiểu hả? Trong phòng giam này chẳng có cái gì hoạt động hết.
Tôi thở dài, lục tìm trong túi rồi chìa ra cho ông chiếc bật lửa cùng bao thuốc bạc hà ban nãy vừa lấy ở nhà Elizabeth Ames.
- Cái quái gì thế này? ông nhăn mặt. Cậu coi ta là một mụ đàn bà hay sao thế? Cậu không có thuốc Lucky Strike hả?
Không đợi tôi trả lời, ông tuôn ra một tràng rủa xả nhưng rốt cuộc cũng châm điếu thuốc rồi rít một hơi dài.
- Cậu mở cánh cửa ra khi nào vậy? ông hỏi, nét mặt bỗng nhiên trở lại nghiêm nghị.
- Hồi tháng Sáu năm 1991.
- Vậy ra đây là chuyến du hành thứ hai của cậu… Cậu thức dậy gần lần nhất là khi nào?
- Chín giờ sáng nay. Chính xác ra thì ông gọi cái gì là du hành vậy?
- Cậu sẽ nhận được câu trả lời cho tất cả những câu hỏi mình đặt ra, anh bạn nhỏ. Nhưng trước hết cậu cần giúp ta một việc.
- Việc gì ạ?
- Giúp ta thoát khỏi cái ổ chuột này. Ngay hôm nay.
Tôi lắc đầu.
- Ông đùa sao? Không thể làm vậy và cũng không nên làm vậy, ông Sullivan ạ, tôi nói bằng giọng trấn an kiểu bác sĩ như trước kia đã quen miệng nói rất nhiều lần. Trong tình trạng của ông hiện giờ, sẽ là không hợp lẽ nếu…
Ông bật cười giễu cợt rồi chĩa ngón trỏ vào ngực tôi:
- Nhưng cậu có làm điều ấy cho ta đâu, cậu nhóc. Cậu sẽ làm điều ấy cho bản thân mình. Vậy nên hãy nghe cho rõ đây, vì chúng ta không có nhiều thời gian đâu.
Ông ghé sát tai tôi rồi tuôn ra một loạt chỉ dẫn. Mỗi lần tôi toan mở miệng, ông đều cao giọng để khiến tôi từ bỏ ý định. Ông vừa nói xong thì chuông báo cháy vang lên.
Vài giây sau, Nhị Diện đã lao vào phòng.
Gã điên tiết khi nhìn thấy mẩu thuốc và bao thuốc để trên bàn.
- Đủ rồi đấy, anh bạn, mời anh rời khỏi đây ngay cho!