Đã hơn hai giờ chiếu khi tôi tiến vào lối đi rải sỏi dẫn tới 24 Winds Lighthouse. Vẫn đứng sừng sững và đầy mê hoặc, cái bóng mùm mụp của ngọn hải đăng hiện ra vững chãi giữa những mỏm đá, phơi những mạn sườn bằng gỗ sơn dưới ánh nắng mùa hè đang rực rỡ trên bầu trời. Vừa ra khỏi xe tôi đã phải khum tay che mắt để tránh luồng bụi bị cuốn theo cơn gió lốc vừa thổi từ vách đá tới.
Tôi leo mấy bậc thềm đá dẫn tới căn nhà gỗ. Cửa ra cửa vào ngôi nhà nhỏ kế bên ngọn hải đăng đã được khóa lại nhưng tôi chỉ cần huých vai một cú mạnh là khiến nó bung ra.
Mười ba tháng đã trôi qua nhưng không có gì thay đổi. Vẫn những đồ dùng mộc mạc, vẫn cách bài trí như im sững trong thời gian. Tôi thấy bình pha cà phê Moka cùng chiếc tách mình đã dùng để uống cà phê hơn một năm trước đang nằm trong bồn rửa. Tro trong lò sưởi cũng không được quét dọn.
Tôi mở cửa hành lang ốp gỗ nối căn nhà nhỏ với tháp hải đăng. Đến cuối hành lang, tôi nhấc cánh cửa trập dẫn xuống hầm lên rồi men xuống theo những bậc cầu thang nghiến kẽo kẹt để xuống căn phòng nằm trong lòng đất.
Tôi gạt cầu dao bật điện. Căn phòng hình chữ nhật vẫn nguyên xi như thời điểm tôi bỏ nó lại một năm trước. Chỉ trừ có điều, lần này, hơi nóng ẩm ướt đã nhường chỗ cho thứ không khí khô và mát. Tôi thấy mớ dụng cụ của mình nằm gần đống hòm xiểng bằng gỗ: cây búa tạ, con dao, thanh đục, phủ dày mạng nhện.
Đằng sau bức tường gạch bị phá toang là cánh cửa nhỏ bằng sắt rèn. Tôi đã quên đóng cánh cửa trập phía trên cầu thang. Một luồng gió khiến cánh cửa khẽ đung đưa trên những bản lề hoen gỉ kêu kẽo kẹt. Tôi lại gần, không chút sợ hãi mà chỉ hy vọng rằng những ký ức sẽ bắt đầu tràn về và cuối cùng tôi sẽ hiểu được rõ hơn. Thấu hiểu. Tôi chuyên chú thực hiện cùng một động tác, dùng lòng bàn tay chùi sạch lớp bụi bám trên tấm biển bằng đồng và dòng chữ Latin khắc trên đó như đang chế nhạo tôi:
Postquam viginti quattuor venti flaverint,
nihil jam erit
Trời càng lúc càng lạnh hơn. Nơi này dứt khoát không phải là nơi dễ chịu nhất nhưng tôi không để quyết tâm của mình nao núng. Vừa cố để khỏi run lên, tôi vừa bước vào trong căn phòng giống như ngục thất. Lần này tôi còn không cầm theo đèn pin. Căn ngục chìm trong bóng tối. Tôi hít một hơi thật sâu hòng tiếp thêm dũng khí cho bản thân mà khép cánh cửa lại. Trong khi tôi đang chìa tay về phía nắm cửa, một cơn gió đã ra tay nhanh hơn, bất thần đóng sập cánh cửa. Tôi giật thót mình, rồi đờ ra, chờ vài giây, người co lại, sẵn sàng đối diện.
Nhưng… chẳng có gì xảy ra. Không co giật, không răng đánh lập cập, không máu ù ù bên tai.