Ông Sullivan thổi vào hai bàn tay để sưởi ấm rồi nhướng mày
- Lần cuối cùng chúng ta chuyện trò, ta đã dừng câu chuyện của mình ở đoạn nào ấy nhỉ?
- Năm 1956. Ông vừa thức dậy ở băng ghế sau một chiếc taxi, bên cạnh một phụ nữ.
Ông gật đầu, lục túi trong áo vest lấy ra chiếc ví rồi rút từ ví ra một tấm ảnh ố vàng nhàu nhĩ.
- Người phụ nữ ấy tên là Sarah Stuart. Bấy giờ cô ấy hai mươi sáu tuổi. Cô ấy vừa tốt nghiệp trường Y và làm bác sĩ dịch tễ học ở văn phòng đặt tại New York của Tổ chức Y tế thế giới.
Ông chìa cho tôi xem bức ảnh chụp một cô gái mặc áo blu trắng đang tạo dáng trong một nơi hẳn là phòng thí nghiệm y khoa. Gương mặt rạng ngời, sống mũi thanh tú, ánh mắt long lanh khuất sau một lọn tóc phong cách hệt như Veronica Lake: cô gái xinh đẹp, vóc dáng quyến rũ và hứa hẹn một cá tính mạnh mẽ.
- Một mối tình sét đánh, đột ngột và triệt để đã nảy sinh giữa chúng ta: một sức hấp dẫn qua lại về cả thể xác lẫn trí tuệ mà ta chưa từng biết đến. Ta đã làm quen với cô ấy vào năm 1956, rồi năm 1957 ta tìm cách gặp lại cô ấy. Năm thứ ba, tức là 1958, rốt cuộc ta cũng thú thật với cô ấy về hoàn cảnh của mình.
Ông vớ lấy điếu thuốc gài sau tai rồi châm bằng bật lửa zippo.
- Số phận thật tàn nhẫn phải không? Ông buồn bã nói. Rốt cuộc nó cũng cho ta gặp được một tâm hồn đồng điệu, nhưng lại trong hoàn cảnh ngặt nghèo khiến ta không thể yêu cô ấy được
- Vậy hai người đã làm thế nào?
- Bọn ta vẫn cứ yêu nhau.
Ông lại nhả một bụm khói mà cái lạnh làm cho hiển hiện vài giây trong không trung trước khi tan đi.
- Bất chấp mọi khó khăn trở ngại, Sarah và ta vẫn yêu nhau suốt hơn hai chục năm, đến năm 1965, chúng ta thậm chí còn may mắn sinh được một đứa con: Anna bé bỏng.
Bầu trời công viên bỗng lặng ngắt. Cặp mắt sáng long lanh, ông Sullivan nhìn đăm đăm qua vai tôi cảnh lũ trẻ đang chơi đùa quanh một cầu trượt. Vì im lặng cứ kéo dài mãi nên tôi đành lên tiếng:
- Làm thế nào để duy trì mối quan hệ với một người trong khi chỉ gặp người ấy mỗi năm một lần?
- Ta không hề nói chuyện ấy dễ dàng, ngược lại là đằng khác, nó vô cùng khủng khiếp và đau xót: cho ta, cho cô ấy, cho con gái của bọn ta. Nó vừa khủng khiếp nhưng cùng lúc lại rất kì diệu. Sarah là người phụ nữ ta vẫn hằng mong đợi. Người mà ta từng tìm kiếm nhưng không thấy từ khi đến tuổi biết yêu.
Tôi gãi đầu vẻ nghi hoặc.
- Thế còn bà ấy? Làm thế nào bà ấy có thể chấp nhận sống trong một hoàn cảnh như vậy?
- Cứ cho là cô ấy đã quen dần. Sarah là một phụ nữ phóng khoáng, tự chủ, hơi ngỗ nghịch: một người cổ xuý nữ quyền không hề muốn đèo bòng thêm một gã chồng.
Hút gần hết điếu thuốc, ông rút từ bao ra một điếu khác rồi dùng đầu mẩu điếu kia châm nối.
- Sarah cũng là chiến sĩ. Cô ấy là thành viên của một nhóm gồm khoảng hai chục nữ bác sĩ, nhóm Wave Collectivec, hồi thập niên 1960 họ thường tiến hành phá thai lậu trên cả nước. Ta ngưỡng mộ hành động của cô ấy. Đó là một thời kì khác: nhiều phụ nữ yếu đuối thấy cuộc đời họ bị phá hỏng bởi một cái thai không mong muốn.
Một lần nữa, ông lại rít hơi thuốc dài trong lúc quan sát lũ trẻ đằng sau tôi. Đôi mắt nhìn xa xăm, nhoà đi bởi nỗi tiếc nhớ, ông thổ lộ:
- Hai mươi tư năm đó đã trôi qua như một cái chớp mi. Một phần tư thế kỉ rút lại còn vài ngày lại chính là những ngày sâu đậm nhất đời ta. Ta hạnh phúc. Dù cho thật đau đớn khi chỉ được nhìn thấy họ mỗi năm một lần, Sarah và Anna vẫn khiến ta đầy sức sống hơi bao giờ hết.
- Tại sao nãy giờ ông toàn dùng thời quá khứ vậy?
Tôi thấy nét mặt ông bỗng nhiên ủ rũ. Bị nhấn chìm trong cảm xúc, giọng ông nghẹn lại:
- Bởi vì cả hai mẹ con cô ấy đều đã mất rồi.