Mày chui ở đâu ra thế hả thằng chó chết kia?
Toa tàu điện ngầm vắng tanh ngoại trừ một gã vô gia cư rách rưới ngồi trên ghế của mình và ba thằng nhóc vô lại da đen, da trắng và Latin đang tu rượu giấu trong một túi giấy bồi. Mấy thằng nhãi trông như mấy bức biếm hoạ biết đi: mũ snapback, khăn buộc đầu, răng bọc vàng, áo nỉ có mũ, hàng ki lô dây xích tròng quanh cổ, áo phông in hình rapper 2Pac, chiếc Ghetto-Blaster đang phát ra đoạn rap của một nhóm nhạc.
- Cái đồng hồ đeo tay của mày cũng đáng hìu đấy chứ nhỉ, nói tao nghe xem nào!
Chưa đầy hai giây chúng đã xông tới chỗ tôi. Tôi vẫn bám vào thanh kim loại. Nổi da gà, cổ gáy cứng đờ, tôi chỉ muốn nằm lên giường đắp ba lớp chăn và uống một ly rượu grog(*).
(+): hỗn hợp đồ uống bao gồm rượu trắng pha với nước nóng, chanh, đường
- Khôn hồn thì cống cho tao áo vest và ví tiền mau!
Tên Latin là kẻ đầu tiên đụng vào tôi: nó bất thần giáng cho tôi một cái tát thị uy.
Dù tầm vóc nhỏ con, tôi thuộc dạng không để mặc cho người ta muốn đối xử với mình thế nào cũng được nên đã giơ tay lên toan tát trả. Tuy nhiên, hành động đó không đủ nhanh. Một cú đấm hiểm hóc trúng ngay giữa bụng tôi, tiếp theo là cú thúc gối khiến tôi thở không ra hơi và hất tôi ngã xuống sàn. Một đế giày đè nghiến lên cổ tôi. Không thể ngóc đầu dậy, tôi đành chịu một trận đòn thừa sống thiếu chết: một cơn mưa những cú đá, những cú khạc nhổ, những lời chửi rủa. Rồi một lưỡi dao bật ra khỏi chuôi bấm và kề lên họng tôi. Mắt ầng ậc nước và lòng điên giận nhưng tôi không thể làm gì khác ngoài việc để cho mình bị trấn lột. Mọi thứ đều bị lấy đi: ví, tiền, hộ chiếu, thắt lưng, áo vest và nhất là đồng hồ Tank cổ của ông nội.
Cực hình kéo dài chưa đầy hai phút. Ngay khi tàu vào bến, ba tên du côn đã cuốn xéo, để lại tôi một mình trong toa với gã vô gia cư nãy giờ vẫn thờ ơ với số phận của tôi.
Nằm trên sàn toa, tôi thở hồng hộc như một con chó, khó khăn lắm mới nghĩ được rành rọt. Mình mẩy tôi đau nhừ. Cung mày toé máu, môi trên rách toạc, hai mí mắt sưng tấy.
Không phải lần thức dậy dễ chịu nhất…
Tôi bỏ qua một bến nữa trước khi đủ sức nhỏm dậy ngồi lên một chiếc ghế lật. Liếc nhìn lộ trình tàu được ép plastic dán trên cao. Tôi đang trên tuyến xanh, nói cách khách là tuyến A, tuyến dài nhất của hệ thống tàu điện ngầm New York, nối liền khu Queens với cực Bắc của Manhattan. Ba tên đểu đã xuống ở phố 125 và tàu vừa đi qua phố 116. Khi những cánh cửa toa tàu mở ra lần nữa, tôi lết xuống bến Cathedral Parkway. Bến gần như không một bóng người. Tôi nhảy qua một khung cửa nhỏ rồi leo cầu thang bộ dẫn lên phố 110. Căn hộ của Elizabeth Ames chỉ cách đây vài khối nhà! Trùng hợp đến khó tin.
Trời lạnh và vẫn còn tối. Trên vỉa hè, một nhân viên giao báo đang chất đầy thùng chứa của máy bán báo tự động. Tôi hỏi giờ anh ta – sắp 6 giờ sáng – rồi nhìn ngày tháng trên tờ nhật báo. Bấy giờ là ngày 5 tháng Mười một năm 1995. Một dòng măng sét lớn vắt ngang trang nhất:
Yitzhak Rabin bị ám sát tại Tel-Aviv
trong một cuộc biểu tình vì hoà bình.
Tôi đọc lướt bài báo. Thủ tưởng Israel trúng hai phát đạn vào lưng, người bắn là một chiến binh phe cực hữu phản đối hiệp định Oslo. Rabin đã được đưa đến bệnh viện nhưng vài giờ sau thì ông qua đời. Giọng điệu bài báo tỏ ra bi quan về tương lai của tiến trình hoà bình.
Chuyện ấy quá tốt đẹp nên khó mà kéo dài được…