Tôi gối đầu lên mảng bụng trần của cô.
Một giờ đã trôi qua kể từ khi tôi bước chân vào căn hộ.
Trong khi chúng tôi đang nghỉ cho lại sức, Lisa lướt bàn tay cô trên gáy tôi rồi lùa tay vào tóc tôi.
- Anh còn nhớ lần trước chúng ta nói chuyện với nhau không, ngay trước khi anh biến mất ấy?
- Có. Em đang định tiết lộ cho anh biết chuyện gì đó.
- Arthur à, em nghĩ mình có mặt trong giáo đường Saint-Pattrick, khi anh thực hiện chuyến du hành đầu tiên đấy.
Tôi vụt nhỏm dậy rồi ngồi trên tấm đệm.
- Em nói nghiêm túc chứ?
Cô kéo tấm chăn lên che ngực.
- Hôm đó là ngày 16 tháng Bảy năm 1992 phải không?
Tôi gật đầu xác nhận.
- Lúc đó em vừa tới New York, dọn về sống trong một căn hộ vô cùng bẩn thỉu trên phố Mott. Cuối giờ chiều ngày hôm đó, em đã đi dạo trên đại lộ 5 cùng cô bạn thuê nhà chung, một tín đồ Công giáo điển hình, anh không thể tưởng tượng được đâu!
Cô cúi xuống với một chai nước khoáng để dưới sàn.
- Thời đó, em ấy mà, em chẳng mê các nhà thờ chút nào, nhưng ngay đối diện với giáo đường Saint-Patrick là một cửa hiệu Victoria’s Secret rõ là xinh… Trong khi em thử đồ lót thì cô bạn em vật nài để được đi tham quan tòa giáo đường đó, nhưng vì chẳng thấy cô ấy quay lại nên em đã phải đi tìm. Từ xa em đã nhìn thấy một đám người tụ tập quanh dàn hợp xướng. Đúng lúc em ngược lên gian chính thánh đường thì hai cảnh sát ập vào rồi đuổi theo một gã trai trên người chỉ mặc độc chiếc quần đùi chấm bi hồng. Hôm nay thì em đã biết chắc: gã trai đó chính là anh!
Tôi choáng váng khi nghe lời tiết lộ này. Riêng Lisa thì có vẻ khoái chí.
- Điên thật, phải không anh? cô nói rồi cười thật tươi. Em đã cực kỳ nóng lòng muốn kể anh nghe chuyện đó!
- Trùng hợp đến kỳ lạ nhỉ, tôi đáp.
- Dĩ nhiên đó không phải một sự trùng hợp rồi! Em sẽ nói cho anh biết điều đó có nghĩa gì nhé: có nghĩa em cũng đang tham gia phần nào vào câu chuyện của anh! Chính ngọn hải đăng đã kết nối chúng ta với nhau, anh với em, giống như đã từng kết nối ông Sullivan với bà Sarah!
Ý nghĩa đó dường như khiến cô hào hứng. Còn tôi, ý nghĩ đó khiến tôi hoảng sợ.
- Ông Sullivan cũng kể cho em nghe câu chuyện của ông ấy kết thúc bi thảm thế nào rồi chứ?
- Vâng, nhưng anh và em ấy mà, chúng ta sẽ phá vỡ lời nguyền này! cô đáp, vẻ vô cùng tự tin.
Bỗng nhiên, tôi bắt đầu thấy hoài nghi, và tôi tự nhủ rằng ông Sullivan có lẽ đã không lầm khi dặn tôi phải đề cao cảnh giác.
Nhưng Lisa đã vén chăn lên để tôi nhìn thấy cơ thể cô. Cô đã nằm dài ra rồi chìa tay tay để nhẹ nhàng ve vuốt thân trên tôi và kéo tôi về phía cô. Đôi môi cô chờn vờn trên ngực và cổ tôi. Những ngón tay cô lướt dọc lưng tôi, khít theo đường cong xương sống, mơn trớn mạn sườn tôi, mông tôi, mời gọi tôi chiếm hữu cô lần nữa.
Giầy phút tôi đi vào cô, tất cả những lời cảnh báo của ông Sullivan đều bị bỏ lại đằng sau.