Tôi là người đàn ông vắng bóng, nhưng lại nhớ được mọi chuyện.
Cũng như những ngày khác, ngày hôm đó trôi qua như một tia chớp. Trong nỗi đau, trong sự gấp gáp, trong viễn tưởng nó sẽ để lại trong cả hai chúng tôi niềm mong nhớ.
Tôi vẫn nhớ những quả bí ngô mặt mày nhăn nhó của lễ Halloween dùng để trang trí cửa sổ và vườn tược.
Nhớ hiệu sách gần quảng trường Union nơi chúng tôi đã đọc những bài thơ của Emily Dickinson.
Nhớ nghệ sĩ kèn saxophone chơi bản Bye Bye Blackbird trước đài phun nước Bethesda.
Tôi còn nhớ chúng tôi đã xếp hàng ở công viên Madison để nếm thử món hamburger của tiệm Shake Shack.
Trên một mảnh đất có rào lưới sắt nằm trên phố Mulberry, tôi nhớ mình đã từng thách một thiếu niên cao hơn mình hai chục phân chơi bóng rổ.
Tôi còn nhớ cặp vợ chồng đã mạt sát nhau trong chuyến tàu điện trên không tới Brooklyn, tuy thế, lại gây cho người ngoài cảm giác là họ rất yêu thương nhau.
Tôi còn nhớ giọng cười của Lisa trên vòng quay khổng lồ của đảo Coney.
Nhớ đã vén một lọn tóc của cô ra đằng sau tai.
Nhớ những trận cuồng phong trên lối đi dạo bằng gỗ chạy dọc bờ biển.
Nhớ người bán kem nhúng những chiếc ốc quế vị va ni vào một thứ xốt nóng hổi vị sô cô la.
Tôi còn nhớ những điếu thuốc chúng tôi hút trên bãi biển Brighton trong lúc mặt trời lặn.
Nhớ chuyến quay về Manhattan.
Nhớ lũ trẻ con giả trang mà chúng tôi gặp trên phố, chúng vừa gõ cửa từng nhà vừa kêu toáng lên: “Cho kẹo hay bị ghẹo nào!”
Tôi vẫn nhớ tiệm nhận giao đồ ăn sẵn tại nhà gần đại học Columbia tự nhận mình có món sandwich kẹp thịt bò pastrami ngon nhất thành phố.
Nhớ rạp chiếu phim cũ kỹ thuộc khu Upper West Side thường chiếu những bộ phim của Chaplin.
Tôi vẫn nhớ chúng tôi đã làm khó nhau bằng cách cố gắng tin rằng ngày hôm đó sẽ không kết thúc.
Sáng sớm hôm sau, vào lúc thời gian bứt tôi ra khỏi cô lần nữa, vào lúc một cú phóng điện bao giờ cũng dữ dội hơn nã vào óc tôi, tôi nhớ mình đã nghĩ rằng cuộc đời tôi sẽ không tiếp tục như thế này lâu nữa.
Cuộc sống của cô cũng vậy.