Một chiếc taxi tới tận đại lộ Amsterdam. Những cầu thang bộ. Một cú nhấn chuông kéo dài. Vẻ sững sờ trong ánh mắt Lisa khi cô mở cửa cho tôi. Cảm giác nhẹ nhõm ích kỷ của tôi khi nhận ra rằng trong căn hộ không có người đàn ông nào khác. Nỗi khó khăn mắc mứu mà chúng tôi gặp phải để gặp lại nhau. Để vượt qua sự chênh lệch phá hỏng cuộc sống của chúng tôi. Để vượt qua sự hung bạo của hoàn cảnh. Mỗi lần như vậy, tôi khó khăn lắm mới đặt được mình vào vị trí của cô. Tuy thế, tôi vẫn biết mình phải cho cô thời gian chịu đựng cú sốc, nhưng nhận thức của chúng tôi bị kết án không bao giờ đồng bộ với nhau: trong khi cô đã không gặp tôi từ hơn một năm trời nay, thì tôi lại có cảm tưởng mới rời khỏi cô vài tiếng trước…
Bởi tôi là người đàn ông vắng mặt. Người đàn ông không có tương lai. Người đàn ông không liền mạch. Người khao khát sống, nhưng không thể hứa hẹn. Người phải sống nhanh. Người phải mang đến cho mỗi ngày cường độ của một trò tàu lượn siêu tốc. Người phải kéo dãn thời gian để nhân bội lên những kỷ niệm sẽ để lại sau khi ra đi.