9 giờ sáng, ngày hôm sau
- Con biết người ta nói sao không, con trai: ta không bao giờ có cơ hội thứ hai để tạo ấn tượng đẹp.
Trong khi chúng tôi đang ngồi chờ ngoài hành lang tòa án, Jeffrey Wexler giúp tôi chỉnh lại nút thắt cà vạt; nữ trợ lý của ông, tay cầm cây cọ trang điểm xoay qua xoay lại, cố gắng dùng lớp phấn nền che đi hai quầng thâm dưới mắt và gương mặt tái nhợt như xác chết của tôi. Chúng tôi chỉ có vài phút để quyết định chiến lược cần áp dụng trước khi tôi trình diện trước thẩm phán, nhưng trung thành với triết lý của bố tôi, trong mắt Jeffrey thì vẻ bề ngoài còn quan trọng hơn cả nội dung hồ sơ.
- Thật bất công, nhưng chuyện là như vậy đấy, vị luật sư già nói tiếp. Nếu con khiến người khác có cảm tình với mình khi đứng trước vành móng ngựa, con đã vượt qua được nửa chặng đường rồi. Phần còn lại, con cứ để ta lo liệu.
Tôi biết ông từ khi còn nhỏ xíu và không hiểu tại sao, tôi vô cùng yêu quý ông. Phải nói rằng vị luật gia này đã tiến hành mọi việc hết sức chu đáo. Ông không chỉ mang tới cho tôi một bộ quần áo tươm tất mà còn nghĩ tới việc lấy ví cho tôi, trong đó có thẻ tín dụng cùng toàn bộ giấy tờ - thẻ căn cước, giấy phép lái xe, hộ chiếu - để xác lập chắc chắn danh tính của tôi trước tòa. Chúa mới biết tại sao nhưng ông ấy cũng đã xoay xở để trường hợp của tôi được ưu tiên xem xét trước.
Phiên xử đầu tiên diễn ra trong chưa đầy mười phút. Vẫn theo nếp làm việc uể oải, một thẩm phán còn ngái ngủ trình bày nhanh những tội tôi bị khép, rồi nhường lời lần lượt cho bên ủy viên công tố và luật sư biện hộ. Bấy giờ Jeffrey bắt đầu bài diễn văn của ông. Bằng cách xâu chuỗi những lập luận man trá chỉ mang tính hình thức với giọng nói đầy thuyết phục, ông bắt đầu chứng minh rằng toàn bộ sự việc này chỉ là một hiểu lầm vô nghĩa, và ông yêu cầu bác bỏ toàn bộ những lời buộc tội chống lại tôi. Không để người ta phải khẩn nài thêm, ngài công tố viên chấp nhận bỏ qua lời cáo buộc chính liên quan đến tội phô bày nơi công cộng. Nhưng, sau cuộc trao đổi kịch liệt cuối cùng với Jeffrey, ông ta từ chối xem xét lại tội hành hung người thi hành công vụ. Jeffrey tuyên bố rằng trong tình thế này, chúng tôi sẽ biện hộ thành vô tội. Công tố viên yêu cầu nộp hai mươi nghìn đô tiền bảo lãnh, Jeffrey đã xin giảm xuống còn năm nghìn đô. Rồi thẩm phán thông báo với tôi rằng nay mai tôi sẽ bị triệu tập tới tòa và gõ búa.
Vụ tiếp theo!