Giây Phút Này

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4.

❊ ❊ ❊

MacDougal Alley

9 giờ sáng

- Chào nhóc, ông Sullivan chào đón tôi nơi bậu cửa.

- Thôi ngay đi! Cháu không phải nhóc!

Ông dang tay định ôm tôi nhưng tôi không có tâm trạng nào. Tôi từ chối những cử chỉ thân mật ông dành cho rồi bước vào đại sảnh mà không thèm chào ông.

- Cứ tự nhiên như ở nhà cậu nhé, ông thở dài.

Đó quả là điều mà tôi đã làm. Tôi lên phòng tắm rồi cởi bỏ mớ quần áo lố lăng kia ra. Tôi cần tắm gấp. Cơ thể tôi đang nồng mùi mồ hôi và mùi bắp cải ủng cũng đã kịp ám vào người. Dưới làn nước nóng, tôi dốc cạn nửa lọ sữa tắm hòng tẩy sạch cơ thể và rũ bỏ thứ mùi hấp hơi của căn bếp khu Bronx. Sau đó, tôi xịt thứ nước hoa Cologne lỗi thời của ông Sullivan, tôi vẫn thích mùi oải hương thoang thoảng trong đó.

Cuối cùng, trong “phòng riêng”, tôi mặc quần dài vải bông, sơ mơ cộc tay và vest vải lanh. Tôi thấy trên tủ com mốt có bốn tờ năm mươi đô, hẳn là ông nội đã để sẵn đó cho tôi.

Tôi nhét tiền vào túi, rồi không mất thời gian thêm, tôi xuống tầng trệt. Loa của máy quay đĩa chạy điện đang phát những nốt ngân của Bill Evans: You Must Believe in Spring, sáng tác nổi tiếng của Michel Legrand.

Miệng ngậm xì gà, ông Sullivan đang ngồi bên bàn phòng khách, máy tính xách tay để trước mặt. Cặp kính nhỏ trễ xuống sống mũi, ông chăm chú nhìn màn hình hiển thị đầy những dữ liệu chứng khoán.

- Cái gì thế? tôi vừa hỏi vừa chỉ vào màn hình. Một đĩa CD ROM hay sao?

- Đây là trang web môi giới chứng khoán trực tuyến.

Tôi mắt tròn mắt dẹt vì kinh ngạc.

- Một trang web ư?

- Một kết nối với dịch vụ tin học, nếu cậu muốn gọi theo cách đó. Nhờ có Internet, cậu có thể ngồi tại nhà và thông qua các lệnh giao dịch chứng khoán.

- Internet là gì kia?

Ông không nén nổi một nụ cười.

- Năm nay ta đã bảy mươi lăm và chính ta lại là người giải thích cho cậu hiểu trang web là gì cơ đấy…

- Xin miễn cho cháu những lời nhận xét mỉa mai của ông đi.

- Cậu hay tự ái quá đấy! Thế này nhé, internet là một mạng lưới tin học toàn cầu cho phép trao đổi các thông tin và tiếp cận nhiều dịch vụ thí dụ như…

Tôi ngắt lời ông:

- Ông am hiểu chứng khoán hả?

- Ta đã thực hiện một vài giao dịch sinh lời vào đầu những năm 1950, ông đáp, vờ tỏ ra khiêm tốn.

Rồi ông xoay màn hình máy tính về phía tôi, trên đó hiển thị một loạt biểu đồ.

- Và vào thời điểm này, chúng ta đang ở buổi bình minh của một giai đoạn khó tin: cổ phiếu công nghệ đang có lợi thế và đó mới chỉ là bước khởi đầu. Cậu biết không, từ một năm nay khi ta bắt đầu buôn bán chứng khoán nhì nhằng, số vốn của ta đã tăng gấp đôi! Giá như trước kia có ai đó mách bảo ta rằng kiếm tiền đơn giản đến thế!

Tôi vòng ra sau quầy bar rồi vắt chiếc áo vest lên lưng ghế đẩu. Bên cạnh những chai whisky còn có một bình pha cà phê cũ kỹ mang thương hiệu Ý. Để trấn tĩnh lại, tôi tự pha cho mình một ly đúp expresso rồi rót thêm vào một chút rượu brandy.

- Ông làm cách nào để có thể mua hoặc bán các cổ phiếu trong khi ông thậm chí còn không có tài khoản ngân hàng?

Ông nhún vai.

- Nhờ người đứng tên thay, một trò trẻ con ấy mà. Cậu nên nhớ ta đang sử dụng những dữ liệu tài chính của Lisa và đổi lại, ta trích cho con bé một khoản phần trăm lợi nhuận.

Thiếu chút nữa thì tôi nổi đóa.

- Đúng lúc thật, ta hãy nói về Lisa nhé! Tại sao ông lại kể chô cô ấy nghe toàn những chuyện bịa đặt về cháu thế hả?

- Bởi vì một lời nói dối dễ nghe thì tốt hơn một sự thật khó lọt tai. Nghiêm túc mà nói, cậu muốn ta nói gì khác với con bé đây?

Đến lượt ông cũng đứng dậy rồi tự rót cho mình một ly cô nhắc không pha thêm chút cà phê nào.

- Ta sẽ tiếp tục phá đám cậu đó, ông cảnh cáo tôi.

- Nhưng tại sao chứ, khỉ thật? Ông không nghĩ như thế này là cháu đã đủ khốn khổ khốn nạn rồi hay sao?

- Cậu không nên gặp Lisa nữa, vậy thôi. Nếu cậu muốn giải khuây thì cầm thêm năm trăm đô trong két đây này: quầy bar trong các khách sạn hạng sang đầy rẫy gái gọi.

- Ông có thực lòng muốn nhận một cú đấm của cháu không thế!

Ông Sullivan uống một ngụm rượu lớn.

- Ta chỉ mong cho Lisa được hạnh phúc. Cả cậu cũng được hạnh phúc nữa.

- Vậy thì ông đừng xen vào chuyện của người khác nữa. Cháu đủ lớn khôn để biết như thế nào là tốt cho bản thân mình rồi.

Ông lắc đầu.

- Trong hoàn cảnh hiện tại thì chưa chắc đâu. Đừng quên là ta từng trải nghiệm điều cậu đang nếm trải…

- Vừa hay, cháu thì cứ trông chờ ông sẽ giúp một tay cơ đấy.

- Đó chính là điều ta đang làm khi thuyết phục cậu từ bỏ ý định gặp lại con bé. Cậu sẽ chỉ khiến con bé và chính bản thân mình đau khổ mà thôi.

Ông đặt tay lên vai tôi rồi cất giọng trầm khàn:

- Cậu đã thấy ta bị toàn bộ chuyện này dẫn dắt đến đâu rồi đấy: ta đã giết người phụ nữ mình yêu rồi mất hơn mười năm điều trị trong bệnh viện tâm thần.

- Cảm ơn ông đã cho lời khuyên, nhưng như thế không có nghĩa là ông được quyền can thiệp vào lựa chọn của cháu! Vả lại, chính tại ông mà cháu rơi vào tình cảnh này!

Ông cự lại:

- Cậu không thể bắt ta phải chịu trách nhiệm vì những sai lầm của bản thân cậu được. Như vậy thì dễ quá.

- Cháu không hề yêu cầu ai cái gì hết! Cháu đang sống yên bình đấy thôi. Chính Frank đã tới tìm cháu. Frank! Con trai ông đấy! Con trai ông đã trở thành người xấu, bởi vì ông đã bỏ rơi con trai mình để tới sống cùng bà Sarah kia. Sự thật là vậy đó!

Ông túm lấy cổ áo polo của tôi. Mặc dù tuổi đã cao, ông vẫn khỏe như một con bò mộng.

- Cẩn trọng với những điều cậu nói nhé nhóc.

- Ông không khiến cháu sợ đâu, tôi bật lại rồi đẩy ông ép sát vào một thanh gỗ lát tường. Đừng bao giờ quên rằng ông được ngồi trong căn phòng này, ông có thể nghe những đĩa nhạc jazz này, uống thứ whisky này, hút những điếu xì gà này, ngồi sau màn hình máy tính mà chơi chứng khoán, đừng bao giờ quên rằng đó là nhờ cháu. Chính cháu đã giải thoát ông khỏi bệnh viện tâm thần. Chính là cháu! Chứ không phải con trai ông, không phải bạn bè ông, không phải anh trai cháu, không phải chị gái cháu! Chính là cháu!

Trong lúc ông cụp mắt nhìn xuống, tôi buông tay.

- Cháu không bao giờ muốn gặp lại ông nữa, ông Sullivan, tôi nói đoạn khoác thêm áo vest. Cháu sẽ thử làm lành với Lisa, có điều ông đừng có nhắc đến cháu với cô ấy nữa.

Tôi đã ra đến sảnh. Trước khi bỏ đi, tôi không khỏi chua thêm:

- Nếu ông vẫn còn chống đối cháu thì lần sau, cháu thề sẽ đưa ông về bệnh viện tâm thần đấy.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.