Giây Phút Này

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1

❊ ❊ ❊

Tôi đúng là không thể nói được mình đang ở đâu.

Đằng xa, không có lấy một hàng cao ốc chọc trời quen thuộc: tôi thoáng thấy vài chiếc cần cẩu ở bến, những ống khói công nghiệp và ngọn lửa màu đỏ nhạt của một nhà máy lọc dầu.

Nơi này không phải chốn thân thiện nhất trên trái đất. Bốn bề không có lấy một bóng người. Một bầu không khí yên ắng chỉ bị phá vỡ bởi tiếng nước vỗ ì oạp, tiếng kẽo kẹt, tiếng răng rắc của thừng chão và tiếng kêu của đám mòng biển đang lượn vòng trên nền trời xanh thẫm.

Tôi run lẩy bẩy, răng va vào nhau lập cập. Lạnh đến không chịu nổi. Tôi chỉ mặc mỗi chiếc quần vải, áo phông polo và chiếc áo vest quá mỏng nên khó mà chịu nổi nhiệt độ thấp tới mức này. Những vết cắn của mùa đông bỏng rát trên mặt tôi. Những giọt nước mắt lăn dài trên má tôi.

Để tự sưởi ấm, tôi chà xát mạnh hai vai rồi thổi vào lòng bàn tay khum lại, nhưng như thế nào có đủ. Nếu đứng bất động lâu thêm, tôi sẽ có nguy cơ bị đóng băng tại chỗ.

Đôi bàn chân tôi đang lún xuống nền đất than bùn. Không có bến cảng nào hết. Đây không phải xưởng đóng tàu mà chỉ là một bãi phế thải hàng hải chứa những chiếc tàu hoang phế đang mục nát dần trong thứ nước tù đọng.

Một quang cảnh của ngày tận thế, kinh khủng, rùng rợn.

Cách duy nhất để rời khỏi nơi này là men theo đường bờ biển. Tôi bỏ lại sau lưng bóng dáng những con tàu ma rồi lội trong bùn chừng trăm mét cho tới tận chiếc cầu tàu duy nhất được xây bằng gạch dẫn lên một bờ cát.

Toàn thân lạnh cóng, tôi cúi đầu để che cho mặt khỏi bị chường ra trước luồng gió lạnh băng đang tấn công mình trực diện rồi bắt đầu dợm bước chạy.

Chạy được vài bước, tôi không còn cảm nhận được cơ thể mình nữa. Phổi tôi như thiêu như đốt và mỗi lần tôi lấy hơi, hai cánh mũi tôi, cổ họng tôi liền bị cái lạnh nung đốt. Cái lạnh cắt da cắt thịt đến mức tứ chi tôi tê cóng.

Thậm chí khó khăn lắm tôi mới suy nghĩ được, như thể não tôi cũng bị đóng băng.

Tôi chạy hai mươi phút nữa rồi cuối cùng cũng đến được lối vào một dãy nhà gồm nhiều ngôi nhà nhỏ hai tầng ốp gỗ sơn. Tôi dừng lại trước ngôi nhà đầu tiên. Khoác chiếc áo parka to sụ, một ông lão đang đốt đống lá khô giữa bãi cỏ trước nhà.

- Cậu bị lạc hả? ông lão hỏi khi trông thấy tôi.

Ông đội chiếc mũ kiểu cao bồi, bộ ria mép dài đã ngả vàng do ám khói thuốc.

Cúi về phía trước, hai tay chống lên đầu gối, tôi ho rũ rượi. Đầu óc tôi quay cuồng còn trống ngực đánh liên hồi.

- Chúng ta đang ở đâu vậy ông? tôi hổn hển hỏi giữa hai hơi thở.

Ông lão gãi gãi đầu rồi nhai nhai mẩu thuốc như trong một bộ phim cao bồi miền Tây.

- Chúng ta đang ở đâu ấy hả? Ừ thì, ở nghĩa địa tàu thuộc Witte Marine.

- Chính xác thì nghĩa địa này nằm ở đâu ạ?

- Ở Rossville, đảo Staten.

- Manhattan cách xa đây không ông?

- Thành phố lớn ấy hả? Dào ôi, phải ngồi xe buýt chừng hơn một tiếng mới đến bến phà. Rồi sau đấy, phải chờ qua được phà rồi vân vân các thứ.

Tôi bối rối như đã đóng băng tại chỗ theo đúng nghĩa đen.

- Trông cậu có vẻ không được khỏe lắm đâu, anh bạn, ông lão nhận xét. Cậu có muốn vào sưởi ấm tí chút rồi làm một chầu vang nóng không?

- Cảm ơn ông.

- Ta tên là Zachary, nhưng cậu có thể gọi ta là Thuốc Nhai, như mọi người vẫn gọi.

- Cháu là Arthur Costello…

Trong lúc tôi theo chân ông lão vào nhà, ông bỗng đề xuất:

- Ta còn có thể cho cậu những thứ quần áo vừa người cậu nữa kia. Tôi vốn có một tủ đầy. Mấy thứ quần áo đó là của thằng con ta. Nó tên Lincoln. Trước nó làm tình nguyện viên cho hội Chữ Thập Đỏ. Rồi hai năm trước nó mất trong một tai nạn mô tô. Cậu trông nhang nhác giống nó đấy…

Tôi cảm ơn ông lão lần nữa.

- Hôm nay là ngày bao nhiêu ạ? tôi hỏi khi vừa lên tới bậc thềm nhà.

- Thứ Sáu.

- Ngày bao nhiệu ạ?

Ông nhả bã thuốc rồi nhún vai.

- Dào ôi, nếu nghe ngóng từ tất tật những thứ bản tin thời sự thì có vẻ như đã là ngày tận thế rồi đấy.

Tôi nhướn mày. Ông lão nói tiếp:

- Chính giữa đêm nay, tất tật các loại máy móc sẽ phát rồ lên đấy. Một sự sai lệch về ngày tháng trong các hệ thống mạch, họ bảo vậy. Theo ý ta thì tất tật những chuyện này, là bẫy hết.

Tôi khó khăn lắm mới nắm bắt được điều ông lão vừa nói. Tôi bước vào phòng khách nơi ti vi vẫn đang bật. Khi nhìn vào dòng tít chạy bên dưới màn hình, tôi hiểu ra ngay.

Hôm đó là ngày 31 tháng Mười hai năm 1999.

Hôm trước “ngày tận thế”.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.