Trứng, bánh mì và cà phê của anh đây.
Cô gái phục vụ bàn đặt tách cà phê cùng đĩa đồ ăn lên mặt bàn fooc mi ca rồi ban cho tôi nụ cười duyên trước khi trở lại đứng sau quầy. Vừa ngốn ngấu bữa sáng, tôi vừa chăm chú đọc trang nhất tờ The New York Times:
Yitzhak Rabin và Yasser Arafat
ký kết thoả thuận hoà bình.
Tổng thống Clinton tán thưởng
“một sự đánh cược can đảm”.
Bài báo được minh hoạ bằng một bức ảnh vừa bất ngờ vừa gây ấn tượng mạnh: Bill Clinton tươi cười đứng trước Nhà Trắng, hai cánh tay dang rộng, cụng tay chúc mừng với bên phải là Thủ tướng Israel và bên trái là thủ lĩnh của Tổ chức giải phóng Palestine.
Cử chỉ mang tính biểu trưng này cùng những tuyên bố của các bên tham gia hé mở hy vọng về một nền hoà bình sắp tới giữa hai dân tộc thù nghịch. Nhưng tôi đang ở thực tại hay trong chiều không gian thứ tư thế này?
Tôi tổng kết tình hình. Lần này, mười bốn tháng đã trôi qua kể từ những ký ức mới nhất của tôi. Một cú nhảy mới trong dòng thời gian, đột ngột và không tài nào lý giải nổi. Một dấu ngoặc đơn quá sức dài.
Mẹ kiếp, nhưng mình đang gặp phải chuyện gì thế này?
Tôi cảm thấy hai tay mình run lên. Tôi sợ. Tôi khiếp đảm như thằng nhóc tin chắc rằng có con quái vật nấp dưới gầm giường mình. Tôi biết mình đang gặp phải chuyện gì đó nghiêm trọng khiến cuộc sống đảo lộn hoàn toàn.
Tôi hít thở sâu để trấn tĩnh lại, giống như đôi khi vẫn khuyên các bệnh nhân của mình. Tôi phải đối mặt, không được để mình bị hạ gục. Nhưng tôi đang chống lại ai đây? Biết phải nhờ ai giúp đây?
Không phải chờ lâu câu trả lời đã xuất hiện: nhất định không nên nhờ bố tôi bởi ông vốn chỉ biết nói dối như cuội. Một nhân vật khác hiện lên trong tâm trí tôi: người duy nhất có lẽ cùng từng chịu đựng những gì đang xảy ra với tôi vẫn còn sống: Sullivan Costello, ông nội tôi.
Cô gái phục vụ dạo một vòng quanh các bàn để đảm bảo không tách cà phê nào cạn. Tôi tranh thủ khi cô gái đi qua để nhờ cô ta kiếm cho một tấm bản đồ thành phố rồi hứa sẽ boa một khoản hậu hĩnh.
Tôi vừa nhấp vài ngục cà phê còn nóng vừa nghĩ đến những gì bố nói với tôi: Ông nội con chưa chết, Sullivan hiện đang ở New York. Ông bị nhốt trong một bệnh viện tâm thần nằm trên đảo Roosevelt.
Trên tấm bản đồ cô phục vụ bàn vừa mang tới, tôi nhìn thấy thẻo đất nhỏ nằm giữa sông Đông: đảo Roosevelt là một hòn đảo như không có thực kẹt giữa Manhattan và khu Queens. Ba cây số chiều dài với khoảng hai trăm mét chiều rộng nơi tôi chưa từng đặt chân tới. Tôi còn nhớ đã từng đọc một cuốn truyện trinh thám cũ có nhắc tới sự hiện diện của một nhà thương điên trên đảo, nhưng nó hẳn đã đóng cửa từ lâu rồi. Hoặc có lẽ là không. Vì trong kỳ nội trú y khoa, tôi biết láng máng là có vài ba trung tâm khám chữa bệnh vẫn còn hoạt động trên đảo, trong đó có một bệnh viện tâm thần tai tiếng: bệnh viện Blackwell, mà mọi người đặt cho biệt danh là Lầu năm góc vì hình dạng toà nhà trụ sở có năm mặt tiền. Hẳn là ông Sullivan đang bị nhốt ở đó.
Viễn cảnh gặp lại ông nội không chỉ đem lại cho tôi một mục đích mà còn tiếp thêm chút can đảm nữa. Tôi phải tới đó ngay. Nhưng người ta có cho tôi vào bên trong không? Có, thoạt tiên, nếu tôi có thể chứng minh chính mình là một trong những hậu duệ trực hệ của ông.
Bỗng nhiên, một nỗi nghi hoặc thoáng qua tâm trí tôi.
Ví của tôi!
Ban nãy khi dốc cái túi ra, đúng là tôi đã lấy lại tiền mặt, nhưng quên khuấy mất chiếc ví đựng giấy tờ tuỳ thân.
Hoảng hốt, tôi thanh toán hoá đơn rồi quay đầu chạy về đường nhánh. Thùng rác vẫn ở nguyên đó. Tôi tìm thấy đủ cả áo vest lẫn quần rồi lục lọi kĩ càng.
Không có gì…
Khỉ thật!
Nếu có chút logic nào đó trong tình huống hoàn toàn phi lý mà tôi đang gặp phải thì ví tôi hẳn phải ở trong bộ quần áo này. Tôi không muốn tin là nó đã bị móc mất: trong trường hợp đó thì tên kẻ cắp phải ưu tiên tiền mặt mà tôi để trong các túi chứ.
Hẳn là mình đã đánh mất…
Tôi tiến vài bước để ra tới đại lộ Amsterdam. Trí óc tôi tiếp tục hoạt động hết công suất.
Hẳn là ban nãy mình đã làm rơi trong phòng tắm…
Những bước chân dẫn tôi về phía toà nhà nơi một giờ trước tôi vừa tìm cách chuồn khỏi. Nơi này tĩnh lặng gần như hoang vắng. Không chút dấu vết của cảnh sát hay bất kỳ sự náo động nào. Tôi đi vòng quanh toà nhà, quyết tâm ép buộc vận may của bản thân. Cầu thang thoát hiểm đã được rút lên, nhưng tôi vẫn với tới bằng cách trèo lên một vạt tường thấp. Tôi leo thang thoát hiểm lên tận cửa sổ tầng bốn. Những mảnh thuỷ tinh vỡ đã được quét gọn và giờ chỉ có một mảng bìa các tông vuông vắn dán băng dính chằng chịt bịt ô cửa sổ vỡ kính. Tôi dễ dàng gỡ được mảnh bìa ra, nâng khung cửa lên rồi chui vào phòng tắm.
Không một tiếng động. Không ban bệ tiếp đón. Cô gái đã vội vàng quơ chổi lau vài nhét để những vệt máu và nước biến mất. Tôi rón rén bước trên nền nhà lát gạch vuông. Thoạt nhìn thì không thấy tăm hơi ví của tôi đâu. Thất vọng, tôi ngồi xổm xuống, nhìn vào gầm chiếc tủ com mốt lung lay, rồi gầm chiếc tủ đứng bằng gỗ trắng trên các ngăn giá chất đầy thuốc, mỹ phẩm, máy sấy tóc, túi đồ vệ sinh cá nhân.
Và ở đó, trong đám bụi, tôi nhận ra chiếc ví da rạn của mình, hẳn nó đã rơi khỏi túi khi tôi ngã sóng soài gần bồn rửa.
Tôi thò tay với lấy chiếc ví, kiểm tra xem giấy tờ tuỳ thân còn bên trong không rồi lần đầu tiên kể từ bấy lâu nay, tôi buông một tiếng thở phào nhẹ nhõm. Khôn ngoan ra thì tôi nên rời khỏi căn hộ ngay, nhưng ngất ngây với chiến thắng nho nhỏ này và bắt đầu tự tin vì thấy trong nhà vẫn im ắng, tôi bèn mạo hiểm bước ra khỏi phòng tắm.