Tôi thấm những giọt mồ hôi rịn ra trên trán. Luồng hơi hóng ngột ngạt đang bao trùm phần này của ngôi nhà. Bầu không khí loãng gây tức thở như trong phòng máy của tàu thủy.
Tôi xắn tay áo rồi dùng hai tay nhấc chiếc búa tạ lên, vung qua đầu để lấy đà hết cỡ. Rồi tôi quai búa vào giữa dấu thập.
Nheo mắt để tránh những mảnh gạch vụn và bụi bắn ra, tôi quai nhát búa thứ hai rồi thứ ba.
Đến nhát thứ tư, tôi vung búa hăng hái hơn. Kết quả thật tệ: nhát búa đập vỡ hai đường ống nước chạy trên trần. Hàng đợt nước lạnh băng trút xuống tôi trước khi tôi kịp có phản xạ mở hộp công tơ nước và chặn được dòng nước lớn.
Khốn kiếp!
Từ đầu tới chân tôi ướt sũng. Thứ nước đó lạnh buốt, hơi vàng và bốc mùi mốc meo. Tôi lập tức cởi áo sơ mi và quần dài ra. Lương tri hẳn là muốn tôi trở lên trên thay quần áo, nhưng hơi nóng của căn phòng cùng khao khát muốn biết điều ẩn giấu đằng sau cánh cửa kia đủ mạnh để tôi tiếp tục công việc.
Thân trên để trần, mặc độc chiếc quần đùi chấm bi hồng, tôi càng hăng hái hơn, điên cuồng giội búa vào bức tường gạch. Một câu nói của bố tôi văng vẳng trong tâm trí: Bố nghĩ thứ nằm đằng sau cánh cửa đó còn khủng khiếp hơn nhiều so với một xác chết.
Sau chừng chục nhát búa, tôi nhận thấy bề mặt kim loại đằng sau bức tường. Mười lăm phút sau, tôi đã khiến toàn bộ cánh cửa lộ ra: một cánh cửa thấp và hẹp bằng sắt rèn đã gỉ hoen. Tôi đưa cẳng tay lên gạt mồ hôi đang chảy ròng ròng trên ngực trần rồi tiến lại gần hành lang. Trên một tấm bảng đồng bắt vít trên cửa, tôi nhìn thấy một hoa gió khắc trên mặt kim loại.
Tôi đã từng nhìn thấy biểu đồ này: một hình y hệt được khắc trên bức tường đá thấp bao quanh ngọn hải đăng. Nó tổng hợp danh sách toàn bộ những ngọn gió được biết đến vào thời Cổ đại.

Bên dưới là câu văn khắc bằng tiếng Latin cảnh báo:
Postquam viginti quattuor venti flaverint,
nihil jam erit.(*)
(*) Sau hơi thổi của hai mươi tư ngọn gió, sẽ chẳng còn lại gì. (Những chú thích không có lưu ý gì thêm đều là của người dịch).
Lẽ dĩ nhiên - chỉ có điều tôi không biết vì lý do nào -, ngọn hải đăng được đặt tên theo chính hình hoa hồng này. Tâm trạng hết sức kích động, tôi thử mở cánh cửa, nhưng tay nắm cửa bị kẹt như thể bị đóng băng trong hoen gỉ. Tôi gắng sức nhưng nó cứ trơ ra. Tôi nhớ tới những dụng cụ mình đã mang theo và vớ lấy thanh đục. Tôi luồn đầu vát mép vào khe để dùng nó như xà beng. Tôi vận hết sức ấn lên cán đục cho đến khi nghe thấy một tiếng rắc khô khốc. Ổ khóa vừa gãy.