Lisa, nếu em có ở nhà thì mở cửa cho anh đi!
Một chiếc taxi đã thả tôi xuống chân tòa nhà trên đại lộ Amsterdam. Từ một phút qua, tôi gõ lấy gõ để vào cánh cửa, nhưng căn hộ vẫn lặng phắc, ngoài trừ chú mèo thi thoảng lại cất tiếng meo meo.
Đã gần 12 giờ trưa. Cô có thể ở đâu được nhỉ, vào ngày Chủ nhật đầu tiên của tháng Tám, cũng có nghĩa là ngay giữa mùa hè thế này? Dẫu sao cũng không phải là ở trường Juilliard School, cũng không phải ở quán bar khu East Village.
Tôi lại trở xuống. Tài xế taxi - một người Ấn theo đạo Sikh quấn khăn trên đầu - đã đỗ chiếc Ford Crown vào đường bên và tranh thủ nghỉ ngơi, ăn trưa dưới bóng râm một cây bạch quả. Ngồi trên nắp ca pô, anh ta đang cắn ngập răng một chiếc bánh pita.
Chưng hửng, tôi quay tứ phía, tìm kiếm ý tưởng, rình chờ một dấu hiệu.
Các hộp thư báo…
Trong cầu thang bộ, mỗi hộp thư báo đều có một tờ giấy in màu hồng nhét trong khe. Sáng nay khi tôi tới đây mấy tờ quảng cáo này còn chưa xuất hiện, người phát tờ rơi hẳn đã cố tình để chúng ở vị trí dễ thấy.
Tôi cầm một tờ lên và nhận ra hình ảnh cách điệu hóa của Shakespeare với cái đầu hói, bộ ria mép và chòm râu cằm nhọn. Một đoạn văn ngắn trình bày dưới dạng giấy mời thông báo:
Nhân dịp festival Shakespeare in the Park lần thứ 34, các học viên năm cuối trường Kịch nghệ Juilliard sẽ có một buổi trình diễn đặc biệt vở kịch của William Shakespeare mang tên:
Giấc mộng đêm hè
vào hồi 13g30, Chủ nhật ngày 4 tháng Tám
tại sân khấu nhà hát Delacorte.
Vào cửa tự do
Tôi cảm tạ trời đất: Lisa đang ở đó!
Người tài xế đã ăn xong chiếc bánh kẹp, tôi chỉ cho anh ta thấy tờ rơi và anh ta liền khởi động xe. Vào đầu giờ chiều này, bầu không khí thật ngột ngạt. Các vỉa hè Manhattan bị mặt trời hun đốt và tôi chưa bao giờ thấy ít xe cộ lưu thông trên đường đến thế. Chưa đầy mười phút, chúng tôi đã xuôi dọc theo mạn Tây Công viên Trung tâm tới tận bảo tàng Lịch sử Tự nhiên. Anh chàng tín đồ đạo Sikh thả tôi xuống phố 79 rồi chỉ cho tôi đường tới nhà hát. Tôi thanh toán tiền cước, cảm ơn tài xế rồi băng qua đường để tiến vào Công viên Trung tâm.
Nhiều tấm băng rôn đưa tin về buổi biểu diễn vở Giấc mộng đêm hè. Tôi biết vở kịch này vì đã từng diễn ngày còn trung học. Nghe theo những chỉ dẫn của tài xế, chẳng bao lâu sau tôi đã đứng trước một nhà hát ngoài trời nằm giữa những tán cây, cách lâu đài Belvedere vỏn vẹn vài bước chân. Chính trong khung cảnh đồng quê này mà từ hơn ba mươi năm qua, cứ hè đến các đoàn kịch lại tổ chức biểu diễn miễn phí các vở kịch của bậc kỳ tài xứ Stratford.
Tôi nhìn khắp lượt khu vực xung quanh sân khấu. Công viên rất đông đúc: du khách, người hâm mộ kịch nghệ, lũ trẻ đang tổng tấn công những người bán kem và nước ngọt.
Tôi nhìn thấy Lisa đang đứng cùng các diễn viên khác trong đoàn, dưới một mái lều lớn được dựng lên giữa trời dùng làm phòng thay đồ chung cho cả đoàn. Tôi nhận ra gã tượng tạc - Quý ngài Thỏi sô cô la - người đã hất văng tôi ra cầu thang bộ. Gã đã thay chiếc quần xà lỏn hàng hiệu bằng bộ trang phục chỉ kín đáo hơn một chút của nhân vật Demetrius. Về phần Lisa, cô đang đội chiếc vương miện lấp lánh và mặc chiếc váy đẹp mê hồn của nhân vật Titania, vị nữ hoàng cai quản các nàng tiên. Một vai rất hợp với cô.
Nói cô không vui sướng khi trông thấy tôi sẽ là nói giảm nói tránh. Thỏi sô cô la muốn can thiệp, nhưng lần này tôi đã cảnh giác hơn, và chính tôi đã tỏ thái độ thù địch bằng cách lên gối vào chỗ hiểm khiến gã lăn quay ra đất.
Thấy một người trong bọn bị tấn công. Thésée, Égée và Lysandre liền muốn nhảy xổ vào tôi, nhưng vị nữ hoàng cai quản các nàng tiên đã ngăn chúng lại.
- Arthur! Tôi đã làm gì anh nào? Tại sao anh cứ khăng khăng muốn phá đám cuộc sống của tôi thế?
Lời lẽ của cô chất chứa nhiều bực bội đến nỗi, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, quả thực tôi đã tự hỏi tại sao mình lại đeo đuổi cô gái này.
- Em phải lắng nghe anh, Lisa.
- Tôi đang có việc khác cần làm! Vài phút nữa là chúng tôi lên sân khấu rồi. Tôi đã tập vở này từ sáu tháng trời nay. Buổi diễn này hết sức quan trọng đối với tôi!
- Anh biết, nhưng chuyện này không thể đợi được. Vậy nên anh đề nghị em thế này: chỉ cần em lắng nghe anh chừng mười lăm phút rồi sau đó, nếu em quyết định không gặp lại anh nữa, anh hứa là em sẽ không bao giờ còn nghe nhắc đến anh đâu.
- Thôi được, vài giây sau cô thở dài. Tôi cho anh mười phút.
Chúng tôi rời xa đám bạn của cô để có thể yên ổn trò chuyện. Vì chiếc váy cô đang mặc có phần đuôi dài và sau lưng cô còn đeo đôi cánh thiên thần lớn buộc bằng dây thép nên chúng tôi không thể đi quá xa. Vậy nên chúng tôi ngồi trên một băng ghế công viên nằm dưới tán cây cách chiếc lều chừng chục mét.
Bên cạnh chúng tôi, một cậu nhóc tóc hung đeo kính khoảng năm hay sáu tuổi đang vừa mút cây kem ốc quế vừa ngây ngất ngắm nhìn Lisa, trong khi mẹ cậu đang mải miết đọc cuốn tiểu thuyết mới nhất của John le Carré.
- Được rồi, anh có chuyện gì quan trọng đến thế muốn nói với tôi nào? cô bức xúc.
- Em sẽ không đời nào tin anh đâu. Chuyện anh đang gặp phải thật không tưởng, thế nhưng nó lại hoàn toàn có thật…
- Anh làm ơn nói mau đi được không?
Tôi hít thật sâu như thể sắp nín thở để lặn một hơi dài, rồi trong vòng mười phút, không để cho cô kịp chen ngang, tôi kể cô nghe mọi chuyện: bố tôi, ngọn hải đăng, cánh cửa kim loại trong căn hầm, tôi thấy mình đang ở trong thánh đường Saint-Pattrick như thế nào, lần đầu tiên tôi xuất hiện trong phòng tắm nhà cô, tôi đã cứu cô thế nào khi tỉnh dậy trong xưởng vẽ của bạn trai cũ của cô, thảm kịch ông Sullivan gặp phải, lời nguyền của hai mươi tư ngọn gió…
Giải thích xong xuôi, tôi chờ phản ứng của Lisa với vẻ âu lo.
- Vậy thì, nếu tôi hiểu đúng, cái cớ anh đưa ra để biện minh cho việc không gọi lại cho tôi, đó là mỗi năm anh chỉ sống có một ngày chứ gì? cô hỏi vẻ thản nhiên.
- Đúng vậy. Anh thì mới gặp em hôm qua thôi, nhưng đối với em thì đã ngót một năm trôi qua.
- Khi không ở đây thì anh ở đâu?
- Anh chẳng ở đâu cả, chính xác là vậy. Anh không tồn tại.
- Và chuyện đó diễn ra thế nào, khi anh biến mất ấy? cô hỏi giọng mỉa mai. Như trong Star Trek sao?
- Anh biến mất, vậy thôi. Đó không phải một thứ quyền năng siêu anh hùng hay một trò ảo thuật của David Copperfield.
Cô bật cười vẻ bồn chồn.
- Anh đã đánh tháo ông nội anh khỏi bệnh viện tâm thần, nhưng anh ý thức rất rõ rằng bản thân anh mới nên nhập viện đó, phải không?
Tôi chịu đựng lời châm chọc ấy, nhưng tôi nhận thấy cô tò mò. Một niềm lo lắng.
- Vậy là anh sắp biến mất? Trước mắt tôi sao?
- Anh e là vậy.
Thậm chí tôi dám chắc như vậy. Từ vài giây qua, tôi đã có cảm giác kim châm nhoi nhói khắp tứ chi, những vệt đen trước mắt, mùi hoa cam dìu dịu. Tôi cố hết sức chối bỏ những cảm giác ấy, đẩy lui chúng, kìm nén chúng. Tôi phải trụ thêm chút nữa.
Lisa vẫn ngồi đó, vẻ trầm tư. Tôi đoán thấy qua ánh mắt cô một nỗi bối rối. Đáng lý ra, cô phải hoảng sợ và chuồn thẳng, nhưng điều gì đó đã giữ cô lại.
- Tôi phải nói với anh điều này, cô mở lời. Có lẽ chuyện này không quan trọng…
Cô khiến tôi tò mò, nhưng cô lại đột nhiên ngừng lời…
Cơ thể tôi bắt đầu run bần bật. Những cú giật nảy không cách nào kiểm soát nổi. Tôi nhìn quanh, lo ngại những hậu quả phát sinh nếu ai đó nhìn thấy mình. Nhưng chẳng ai để ý đến tôi ngoại trừ cậu nhóc tóc hung đeo kính.
- Lisa, em làm ơn nói tiếp đi, em muốn nói với anh điều gì vậy?
Nhưng cô gái vẫn lặng câm, tê liệt vì cảnh tượng đang diễn ra trước mắt.
Tai tôi ù đi. Có tiếng hút từ giờ trở đi đã trở nên quen thuộc và cảm giác cơ thể sắp tan rã.
- Arthur! cô hét gọi.
Nhưng thân thể tôi đã biến mất.
Vẫn đang trong quá trình biến đổi, tôi nhận ra rằng “hồn” mình vẫn lưu lại nơi chốn ấy thêm một vài giây nữa.
Chỉ kịp thấy Lisa, trong chiếc váy lộng lẫy của cô, ngất xỉu trên thảm cỏ.
Ngồi ngay cạnh trên băng ghế, cậu nhóc Tóc Hung buông rơi cây kem ốc quế rồi lay bà mẹ thật lực.
- Mẹ thấy không mẹ? Mẹ thấy gì chưa? Nữ hoàng tiên vừa hô biến người yêu của cô ấy rồi kìa!