Giây Phút Này

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

- Sau chuyến đi thứ hai tư sẽ xảy ra chuyện gì ạ?

Ông nhìn chòng chọc vào mặt tôi vẻ nhẫn nhịn

- Điều tuyệt vời nhất và điều tồi tệ nhất.

Người ta đặt trước mặt chúng tôi một khay đựng cả hàu dẹt lẫn hàu lõm. Ông Sullivan vắt nửa quả chanh lên phần hàu của mình. Ông hút một con nhuyễn thể rồi bắt đầu giải thích:

- Trước tiên là điều tuyệt vời nhất: thời gian lấy lại dòng chảy bình thường. Cậu không còn nhảy vọt từ năm này sang năm khác nữa. Cậu lấy lại vị trí của mình trên đời này, hệt như trước. Đó chính là tin tốt, ông vừa nói vừa vớ lấy một con hàu nữa.

Ông khiến tôi phải chờ đợi mòn mỏi.

- Thế còn tin xấu? tôi hối thúc ông.

- Cậu còn nhớ tấm biển đồng trong căn hầm của ngọn hải đăng chứ?

- Tấm biển đồng có khắc dòng chữ bằng tiếng Latin ấy ạ?

Ông gật đầu.

- Postquam viginti quattuor venti flaverint, nihil jam erit, ông ngâm nga. Sau hơi thổi của hai mươi tư ngọn gió, sẽ chẳng còn lại gì

- Thế thì sao ạ?

- Thì như vậy đó, lời nguyền thực sự của ngọn hải đăng: mọi thứ diễn ra như thể cậu chỉ sống qua những năm đó trong tâm tưởng. Không người nào mà cậu từng gặp trong quãng thời gian đó còn nhớ đến cậu. Tất cả những gì cậu đã vun đắp nên trong suốt hai mươi tư năm đó sẽ bị phá huỷ.

Ôn Sullivan nhận ra tôi chưa kịp hiểu mô tê gì cả. Ông liền nói rõ:

- Sau chuyến đi thứ hai mươi tư, ta đã thức dậy vào năm 1978. Về mặt địa lí, bấy giờ ta đã quay lại điểm xuất phát của chuyến đi: trong căn hầm nhỏ của ngọn hải đăng.

- Chỉ trừ có điều cửa căn hầm đó đã bị xây bít lại, tôi ngắt lời ông.

Ông gật đầu xác nhận.

- Ta đã mất một lúc mới hiểu ra mình đang ở đâu và ta ngỡ là mình phải bỏ xác lại đó. Nhưng thật may là có đống dụng cụ, thêm vào đó nền đất còn ẩm và tơi xốp. Ta đã lấy một cây cuốc và bắt đầu đào. Ta không biết đã đào trong bao lâu, có lẽ là mười tiếng đồng hồ, nhưng cuối cùng ta cũng thoát ra khỏi ngọn hải đăng. Ta tắm rửa bằng nước múc trong giếng rồi ăn trộm chiếc xe đạp của nhà hàng xóm ngay kế bên để tới ga Bourne, từ đó ta đáp chuyến tàu đâu tiên về New York.

Ông đặt chiếc dĩa ăn hàu xuống rồi lại ngừng nói. Rõ ràng là ông cảm thấy vừa khó khăn vừa đau đớn khi khơi lại những kí ức này.

- Thời đó, văn phòng của Tổ chức Y Tế thế giới đặt tại New York nằm trong khu Turtle Bay, gần trụ sở Liên Hiệp Quốc. Bấy giờ là 7 giờ tối. Ta đã đợi Sarah rời khỏi toà nhà, nhưng thay vì lao tới ôm ta như mọi lần chúng ta gặp lại nhau thì cô ấy lại nhìn ta như thể ta là một gã hoàn toàn xa lạ.

Hai mắt ông Sullivan mờ đi vì nước mắt. Âm sắc giọng nói cũng đổi khác.

- Ta đã bắt chuyện nhưng Sarah vẫn bước tiếp, gương mặt lạnh lùng làm như không quen biết gì ta. Thái độ đó khiến ta bất ổn hết sức, bởi chỉ nhìn ánh mắt cô ấy là ta biết cô ấy không nói dối. Ta cố nài, ta đã nhắc đến Anna, con gái bọn ta, đến tất cả những gì bọn ta đã trải qua suốt từng ấy năm. Vào khoảnh khắc ấy, ta tưởng rằng Sarah hẳn đã rủ lòng thương hại ta, bởi cô ấy dừng bước trên vỉa hè rồi thuận tình nói chuyện cùng ta. Nhưng không phải như với một người tình. Mà đúng hơn là như với một gã dở người…

Ông siết chặt nắm đấm trên mặt bàn.

- Cô ấy đã cho ta xem những bức ảnh cô ấy cất trong ví. Những tấm ảnh chụp chồng cô ấy, một bác sĩ người Mỹ gốc Phi, và ảnh chụp lũ con của cô ấy, một cặp sinh đôi người lai kháu khỉnh chừng mười tuổi. Ta sững sờ, điên dại vì giận dữ cũng như buồn nản.

Ông túm lấy vai tôi mà lắc rồi bắt đầu hét lên:

- Ta không thể chấp nhận việc đó, cậu có hiểu không? Ta đã cố gắng giải thích cho Sarah rằng toàn bộ việc đó đều là dối trá. Cô ấy hoảng sợ. Cô ấy chạy trốn nhưng ta đã giữ cô ấy lại. Ta ôm cô ấy chặt cứng để cô ấy lắng nghe ta. Ta bảo cô ấy rằng ta yêu cô ấy và ta sẽ tìm Anna. Cô ấy hét toáng lên, vùng vẫy. Để trốn ta, cô ấy bắt đầu chạy và băng qua phố… Đúng lúc đó, một chiếc xe hơi đi ngược chiều lao tới và đâm trúng cô ấy. Và Sarah… Sarah đã chết ngay tại chỗ. Xảy ra cơ sự ấy là tại ta…

Lần này, ông Sullivan đang khóc. Những giọt nước mắt to cộ giàn giụa trên má ông rồi rơi xuống đám vỏ hàu. Cơ thể rung lắc theo cơn buồn, ông nức nở:

- Ta chẳng còn bất cứ kí ức nào về chuyện xảy ra sau đó. Cú sốc không thể chịu đựng là đã gây ra cái chết cho người mình yêu khiến ta chìm vào cơn điên loạn. Khi tỉnh lại, ta đã bị nhốt vào bệnh viện Blackwell, mặc chiếc áo trói và bị tống cho đủ thứ thuốc.

Tôi đưa cho ông ly nước lạnh đã được mang ra khi chúng tôi vừa ngồi vào bàn, nhưng ông lờ cử chỉ ấy đi, muốn tự rót thêm rượu cho mình. Vừa uống xong ly nước, ông lại bám lấy cánh tay tôi.

- Cứ thử nghĩ tất cả những gì cậu sẽ gây dựng trong hai mươi năm tới đây chỉ là một toà lâu đài cát sẽ bị sóng đánh tan không cách nào cứu vãn được mà xem.

- Chính vì vậy mà ông đã xé lá thư cháu gửi cho Lisa sao?

Ông gật đầu.

- Ta đã có quyết định đúng đắn. Nhưng cuối cùng ta vẫn trao lại lá thư cho con bé, bởi bấy giờ tinh thần con bé suy sụp lắm mà ta nghĩ rằng lá thư của cậu có thể giúp cho con bé. Đó là một hành động yếu đuối mà ta sẽ không lặp lại lần nữa.

Hai bàn tay ông run rẩy. Ông nhìn thẳng vào mắt tôi.

- Cậu đã không may bị cuốn vào vòng xoáy quỷ quái này, vậy thì đừng lặp lại những sai lầm của ta nhé nhóc! Đừng kéo những người khác rơi theo cậu!

- Lịch sử có thể sẽ không lặp lại đâu, tôi cố gắng nói vậy như để tự thuyết phục mình.

Bây giờ ông Sullivan đứng đậy, chỉnh lại mũ rồi nói với tôi bằng giọng lạnh lùng:

- Tin ta đi, rồi sự thể cũng vậy cả thôi. Cậu đang chiến đấu đấu chống lại số phận. Đó là một cuộc chiến không cân sức và cậu đã cầm chắc phần thua.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.