Tôi sững sờ. Gương mặt ông Sullivan lộ nét căng thẳng như thể tâm trí ông đang hồi tưởng lại cảnh tượng đó.
- Ta đã làm chuyện đó gọn ghẽ trong một buổi sáng. Rồi ta quay về ngọn hải đăng. Ta nhất quyết muốn biết vừa xảy ra chuyện gì. Ta xuống căn hầm, nó đang chìm trong bầu không khí ẩm ướt bất thường và khó lý giải, bởi sáng hôm đó trời đã lạnh và khô. Ta mở cánh cửa kim loại ra rồi nhìn vào bên trong căn phòng. Ta từng vào đó hàng chục lần trong quá khứ. Ta vẫn dùng căn phòng đó làm kho chứa đồ, chứa dụng cụ và thậm chí còn nghĩ đến việc biến nó thành hầm rượu. Ta bước vài bước vào bên trong phòng. Hơi nóng dữ dội đến mức ta có cảm giác đang ở trong một nồi nước sôi sùng sục. Ta định ra khỏi đó thì một cơn cuồng phong đóng sập cánh cửa lại. Cậu biết đoạn tiếp theo rồi đấy: hai cẳng chân nặng trịch, hơi thở khó nhọc, cảm giác như rơi xuống một cái vực không đáy…
Ông Sullivan ngừng chốc lại rồi thở dài não nuột.
- Ta đã thức dậy trên nóc một toà nhà thuộc quận Meatpacking bên cạnh một đài phụt nước. Ta không biết mình làm cái quái gì tại New York. Trời mưa như trút và lạnh căm. Các cơ bắp ta tê dại, ta mệt lử và ho sù sụ như thể vừa chạy ma ra tông. Ta xuống phố theo lối cầu thang phụ rồi tìm ra nơi ẩn náu trong một quán bar. Đằng sau quầy, một chiếc ti vi đen trắng đang phát bản tin chính trong ngày: ta đang ở tháng Mười hai năm 1955, khi vụ Rosa Parks đang hồi gay cấn.
- Vậy là ông đã nhảy cóc hơn một năm…
Ông gật đầu xác nhận.
- Ta bơ phờ và mất phương hướng, hệt như cậu hẳn đã từng cảm thấy. Ta lang thang cả ngày trời trong khu Manhattan, cố hiểu xem mình đang gặp phải chuyện gì. Thậm chí ta còn đi khám tâm thần khẩn cấp vì chắc mẩm mình bị điên. Và hai mươi tư giờ sau, ta lại “bốc hơi” lần nữa. Khi mở mắt ra, ta đang ở băng ghế sau của một chiếc taxi. Hành khách nữ kế bên khi nhìn thấy ta đã kêu toáng lên. Cô ta đang đọc tờ báo đề tháng Mười năm 1956.
Tôi đặt câu hỏi cứ chực vọt ra khỏi miệng nãy giờ:
- Và chuyện đó kéo dài như vậy trong bao lâu?
Ông nhìn thẳng vào mắt tôi.
- Trong hai mươi tư năm, nhóc ạ.