Giây Phút Này

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2.

❊ ❊ ❊

15 giờ, 16 giờ, 17 giờ… nửa đêm, 1 giờ sáng, 2 giờ, 3 giờ, 4 giờ

Bực bội và mệt mỏi, tôi đi quanh quẩn như một con sư tử bị nhốt trong chuồng. Tôi đã thử đủ cách để thoát khỏi nhà tù này. Vì hiểu ra rằng mình sẽ không bao giờ mở được cánh cửa chống cháy, tôi bèn chuyển hướng sang cái tủ kim loại và lật đổ nó. Tôi thử nhập vào năm cuộn lăn cả trăm tổ hợp số, nhưng có đến hàng nghìn khả năng, và cái mã khóa an toàn kia vẫn chưa được tìm ra.

Bần cùng bất đắc dĩ, tôi thử phá ổ khóa bằng cách sử dụng toàn bộ các dụng cụ nhà bếp sẵn có trong tay: một con dao phết cong hình khuỷu, một cái xuổng chiên, một cái mài dao bằng thép.

- Khốn kiếp!

Tôi vừa hét lên vừa quăng con dao ra đầu kia phòng, rồi say trong cơn điên dại, tôi bắt đầu thụi nắm đấm vào vách tủ kim loại.

Tôi đang trải qua một cơn ác mộng nhỏ nằm trong cơn ác mộng lớn! Làm sao có thể chấp nhận sự thật rằng suốt hai mươi tư giờ đồng hồ ngắn ngủi có được trong năm nay tôi lại phải chết gí với phận tù đày trong cái nhà ngục khốn kiếp này cơ chứ?

Tôi bỗng òa lên nức nở. Những giọt nước mắt trước kia chưa từng có, chúng thể hiện một nỗi đau đớn mà tôi không thể chịu đựng thêm nữa. Tôi cảm thấy cô đơn kinh khủng. Nỗi sợ nhấn chìm tôi. Lời nguyền của ngọn hải đăng đang nghiền nát tôi. Tôi đã sống năm ngày gần đây - năm năm gần đây -  trong cảm giác choáng ngợp, thụ động, không có khả năng hiểu và xử trí, hay tìm ra bất cứ giải pháp nào giúp mình thoát khỏi tình cảnh nguy nan này.

Tôi tiến về phía cửa sổ lần nữa. Ánh mắt tôi nhìn như hút vào hai mươi mét khoảng không đang ngăn cách tôi với mặt đất. Nếu tôi nhảy, mọi chuyện sẽ kết thúc. Ngay tức khắc. Sẽ không còn đau đớn, không còn sợ hãi, không còn lời nguyền nữa.

Nhưng cũng không còn gì khác nữa…

Chúa mới biết tại sao nhưng tôi nhớ lại những gì Frank đã thổ lộ trước khi từ biệt tôi hôm thứ Bảy khó quên đó: Điều bí ẩn này đã ám ảnh bố từ hơn ba chục năm nay. Và bố tin rằng con là người duy nhất có khả năng làm rõ ngọn ngành.

Tôi lau nước mắt. Thật đáng thương khi cố tìm niềm an ủi trong lời lẽ của một người đã luôn luôn nói dối mình, ấy vậy mà tôi vẫn bám víu vào đó. Vì chẳng còn gì khác để bám víu.

Tôi lại quay về phía chiếc tủ kim loại, lại cầm lấy một trong những thứ dụng cụ tạm bợ của mình - trong trường hợp này là một cái nạo - và tiếp tục ra sức cạy cái tủ chứa đồ, biến cơn điên giận của bản thân thành năng lượng tích cực. Khoảng nửa giờ sau, cái chốt đầu tiên bung ra. Tôi tranh thủ khoảng trống được tạo ra theo cách đó để ấn thanh thép mài dao vào. Bằng cách kéo cán thanh thép đó nhiều lần, tôi giải quyết nốt được hai chốt then còn lại.

Rốt cuộc cũng xong!

Tôi e ngại nhìn những thứ đựng bên trong tủ, nhưng tôi không phải thất vọng: đống khăn lau to sụ, mấy chiếc tạp dề vải, rồi áo khoác của đầu bếp và áo phông. Tôi mặc một chiếc áo polo, một bộ chế phục của đầu bếp và thậm chí còn tìm được một đôi giày hiệu Caterpillar gần vừa cỡ chân mình.

Tôi kiên nhẫn chế ra cho mình một sợi dây tạm bợ bằng cách nối tất tật những thứ quần áo kia vào với nhau. Khi thấy đã có vẻ đủ dài và đủ chắc, tôi buộc chặt sợi dây vào cánh cửa sổ, rồi không nhìn xuống bên dưới, tôi tuột xuống dọc theo mặt tường tòa nhà. Tôi run rẩy như một chiếc lá. Tôi thấy chóng mặt và buồn nôn. Tôi tránh nhìn mặt đất và co hai cẳng chân, kê hai bàn chân vào mặt tiền. Hết sức chậm rãi, tôi lần xuống được năm mét, mười mét, mười lăm mét.

Một tiếng roạt vang lên…

Sợi dây mà tôi thấy có vẻ chắc chắn đang toạc ra. Khi nó đứt hẳn, tôi ngã xuống từ độ cao vài mét rồi lăn lông lốc trên mặt đường rải nhựa. Sợ nhiều hơn là đau. Tôi đứng dậy rồi lang thang một lúc trong khu công nghiệp, nơi các xe tải đến rồi đi. Tôi bắt đầu vẫy xe xin đi nhờ ở lối vào đường nhánh. Mất chừng hai chục phút mới có một xe dừng lại: một chiếc bán tải to vật do hai anh em người da đen cầm lái, sau đó tôi được biết họ có chung nhau mở một cửa hàng chuyên bán rau quả tại khu Spanish Harlem. Cả hai đều dễ mến. Họ vừa nghe loại nhạc đậm chất reggae phát ra từ radio gắn trên xe vừa vui vẻ rít từng hơi một thứ chất gì đó không xác định. Tôi từ chối làm một hơi nhưng lại sẵn lòng nhận lấy một chai nước và mấy quả xuân đào. Khi đến mạn Bắc Manhattan, họ ngoặt vào khu Morningside Heights để cho tôi xuống đoạn ngã tư phố 109 giao cắt đại lộ Amsterdam. Lúc đó là 7 giờ sáng.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.