Giây Phút Này

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
8.

❊ ❊ ❊

Ông Sullivan đứng dậy đi đi lại lại trong phòng

- Cậu muốn nghe sự thực chứ gì? Vậy thì sự thực là thế này: khi mở cánh cửa đó ra, cậu đã bước vào một dạng mê cung quái quỷ. Cậu sẽ sống hai mươi tư năm cuộc đời chỉ trong hai mươi tư ngày.

Ông để tôi tiếp nhận thông tin. Tôi không dám chắc mình đã năm bắt được điều ông đang tìm cách giải thích.

- Ý ông là, kể từ giờ, đời cháu sẽ rút ngắn lại, chỉ sống mỗi năm một ngày duy nhất ư?

- Cậu hiểu cả rồi đấy. Và chuyện này sẽ kéo dài suốt hai mươi tư năm liên tiếp.

Tôi khó khăn lắm mới tập hợp được những cảm xúc đang quay cuồng trong đầu. Hai mươi tư năm…

- Đó là chuyện đã xảy ra với ông sao?

- Chính xác là vậy đó nhóc. Từ 1955 đến 1979. Ta đã trải qua gần một phần tư thế kỷ bằng cái thứ mà người ta có thể gọi là hai mươi tư “chuyến đi”: lời nguyền của ngọn hải đăng là như thế đấy. Và cậu đang phải chịu lời nguyền đó. Cậu đã khởi hành một chuyến đi sẽ dẫn cậu tới tận năm 2015.

- Không, không thể có chuyện ấy được…

Ông tôi buột thở dài một tiếng rồi ngồi nín thinh gần một phút. Vầng dương đã lên cao, rót nắng xuống những bức vách bếp ốp gỗ tự nhiên. Ông Sullivan máy móc lại gần bàn rồi tắt bóng đèn áp trần.

- Qua nhiều năm, ta đã dần dà hiểu ra những quy tắc chi phối cơ chế của ngọn hải đăng. Và cái quy tắc man trá nhất là đây: chừng nào có một người đang ở trong “ mê cung” thì căn phòng trong hầm vẫn vô hại đối với người khác. Chớ có yêu cầu ta giải thích nguyên do, ta chịu cứng luôn, nhưng chính vì lẽ đó mà khi Horowitz đang ở trong mê cung thì ta có thể vào căn phòng đó mà không gặp bất cứ rủi ro nào.

- Trong suốt hai mươi tư năm diễn ra chuyến đi của ông…

- … có khả năng ngọn hải đăng ngừng hoạt động và chắc chắn là giờ vẫn đang ngừng hoạt động kể từ khi chính cậu thực hiện bước nhảy vọt trong dòng thời gian.

Ông Sullivan rút từ bao thuốc ra một điếu, gõ đầu điếu xuống mặt bàn để dồn thuốc cho đều rồi buồn bã nói thêm:

- Đó là sự khoan hồng duy nhất của “hệ thống” này: nó chỉ có thể nghiền nát mỗi lần một nạn nhân duy nhất…

Loé ra từ chiếc bật lửa xăng, ngọn lửa  xanh lơ leo lét trước mắt ông rồi bén vào đầu thuốc.

- Dần dà theo những chuyến đi, ta đã làm hết khả năng để giúp gia đình mình thoát khỏi cái bẫy này. Trong lần tái xuất thứ tư của mình, ta đã hẹn gặp Frank tại sân bay Kennedy. Có lẽ Frank đã kể cho cậu nghe về cuộc gặp đó rồi: chính ta đã yêu cầu Frank xây bịt lối vào dẫn tới cánh cửa kim loại.

Tôi lặng lẽ gật đầu. Rồi:

- Chuyện gì xảy ra sau đó?

Ông Sullivan vốn chờ sẵn câu hỏi đó, và chỉ cần nhìn ông bĩu môi, tôi đã hiểu ngay rằng ông không hề muốn trả lời chút nào. Ông rời khỏi chiếc ghế tựa tới mở cánh cửa phân nửa lắp kính trông ra một mảnh sân nhỏ tràn ngập hoa và nắng.

Ông đứng như trời trồng ở đó để hút nốt điếu thuốc giữa đám hoa nụ vàng và mỏ hạc.

- Chuyện gì xảy ra sau hai mươi tư chuyến đi hở ông?

Ông dụi đầu mẩu thuốc vào một bồn hoa.

- Chúng ta còn thời gian để nhắc lại toàn bộ câu chuyện đó mà. Còn lúc này, ta nghĩ cậu nên tới thăm Lisa.

Tôi không gặng hỏi thêm. Có lẽ tôi cũng không còn muốn biết câu trả lời ông đưa ra nữa…

- Ông đi cùng cháu không? Cô ấy đang nằm ở bệnh viện Bellevue.

- Cậu đi trước đi, ta sẽ tới gặp cậu sau.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.