Máu chảy trong huyết quản tôi lạnh băng.
Tôi dùng tay áo pull chùi màn hơi nước đọng đã kịp hình thành trên các ô cửa kính. Mới chưa đến bốn giờ chiều mà trời đã gần như tối mịt. Trên bầu trời tối tăm mờ mịt, cơn mưa liên tục quất vào cửa kính. Gió gào thét. Luồng hơi của nó quét sạch mọi thứ: các cây lớn oằn xương sống, dây cáp điện nhảy điệu van cuồng loạn, khung cửa sổ run rẩy. Khung kim loại của chiếc bập bênh nghiến kèn kẹt, than vãn trong tiếng rên chói tai giống tiếng trẻ khóc.
Tôi cần sưởi ấm. Có củi vụn và củi khúc gần lò sưởi. Tôi nhóm lửa và tiếp tục pha cà phê. Liên tục có những phát hiện mới khiến tôi không biết phải nghĩ sao. Có vẻ như ông nội tôi đã không chết đuối trên bờ biển Maine. Ông đã bỏ lại vợ con để chuồn đi. Nhưng vì lý do gì? Dĩ nhiên, không ai tránh được một cơn điên rồ hay một mối tình sét đánh suốt cả đời, nhưng cách xử sự này chẳng hề giống với những gì tôi được nghe nói về tính cách con người Sullivan Costello.
Vốn là con trai một người Ai Len lưu vong, đó là một người lao động miệt mài đã biến giấc mơ Mỹ của mình thành hiện thực vô cùng cực nhọc. Tại sao ông lại biến mất vào một ngày thu, đột ngột đoạn tuyệt với tất cả những thứ đã tạo nên cuộc sống của mình như vậy? Trong sâu thẳm tâm hồn ông đang che giấu những bí mật khủng khiếp và không thể thú nhận nào vậy? Ông đã làm gì trong khoảng thời gian từ mùa thu 1954 đến cuối năm 1958? Và nhất là, liệu có cơ may nào để hôm nay ông còn sống trên đời này không?
Tôi bỗng nhận ra như một lẽ hiển nhiên rằng những câu hỏi này không thể cứ đặt ra như vậy mà không có câu trả lời.