Nghĩa trang trải rộng trên hơn trăm héc ta và giống như một công viên kiểu Anh hơn là chỗ yên nghỉ dành cho người quá cố. Sau khi đỗ xe vào bãi, tôi men theo một trong những lối mòn quanh co trong khung cảnh có nhiều thung nhỏ, điểm xuyết nhiều đài phun nước bằng cẩm thạch, vài nhà thờ nhỏ cùng những bức tượng đẹp đẽ và thanh thoát.
Kể từ ngày an táng mẹ, một ngày mùa hè năm 1984 trời xám xịt vì mưa gió, tôi không còn đặt chân đến đây nữa, và nơi này đã đổi khác nhiều. Nhưng chẳng bao lâu sau, khi sang tới sườn bên kia của ngọn đồi nhỏ, tôi nhận ra mặt hồ có mỏm đá nhô lên khiến nơi này phảng phất không khí của một bức tranh trường phái gothic.
Tôi đi theo con đường rừng hai bên xây hai bức tường thấp bằng đá xếp. Bấy giờ là 18 giờ. Mặt trời đang lặn phủ lên cảnh vật thứ ánh sáng tuyệt mỹ. Giữa đám cây cối sum suê, vài khách viếng đến đây với mục đích ban đầu là tĩnh tâm đã kéo dài chuyến đi để tận hưởng tiết trời đẹp và cơn gió thoảng đang khiến những lùm cây và khóm hoa lay động.
Dưới bóng cây cổ thụ, tôi băng qua lối đi rải sỏi nằm giữa những ngôi mộ lộ thiên và hầm mộ. Đến lượt mình, tôi cũng để cho nỗi ưu tư xâm chiếm cho đến khi nhìn thấy tấm bia trên mộ bố.
FRANK COSTELLO
SINH NGÀY 2 THÁNG GIÊNG 1942
MẤT NGÀY 6 THÁNG CHÍN 1993
Ta từng là thứ ngươi đang là,
Ngươi sẽ là thứ ta đang là.
Bố tôi vừa qua đời tuần trước, vậy là lễ an táng của ông vừa mới diễn ra: chừng ba bốn ngày trước
Tôi thấy đau đớn. Không phải vì ông, không, mà đúng hơn là vì tất cả những khoảng khắc chúng tôi đã không chia sẻ cùng nhau. Tuy thế tôi vẫn cố tìm kiếm một kỷ niệm hạnh phúc nhưng không tìm ra, điều này khiến tôi càng buồn hơn. Nói cho cùng, tôi đã hy vọng có được tình yêu của ông. Tôi nhớ lại lúc ông tìm tới nhà tôi vào sáng ngày thứ Bảy khó quên kia và diễn màn quyến rũ: lời hứa về một buổi đi câu cá song, một buổi chiều thân tình giữa bố và con trai… Để dụ tôi vào cái bẫy ông giăng sẵn và kéo tôi đến tận ngọn hải đăng, ông đã dùng chiêu bài tình cảm. Còn tôi cũng khá ngu ngốc nên đã chui đầu vào rọ.
Lần cuối cùng chúng tôi nói chuyện với nhau cách đây đã một năm, một cuộc trò chuyện qua điện thoại. Những lời sau cùng ông dành cho tôi là: “Con làm bố phát bực rồi đấy, Arthur!”
Con làm bố phát bực rồi đấy, Arthur!
Một lời tóm tắt chuẩn xác về mối quan hệ giữa chúng tôi.
Trong khi lau khô dòng nước mắt trên má, tôi không khỏi tự hỏi liệu một ngày nào đó mình có con không. Căn cứ vào hoàn cảnh bấp bênh của tôi hiện giờ thì điều này có vẻ chẳng lấy gì làm chắc chắn, nhưng dẫu sau tôi vẫn thử hình dung ra mình đang chơi bóng chày cùng một cậu nhóc hoặc tới trường đón cậu tan học. Ở cả chi tiết này nữa, không một hình ảnh nào hiện ra rõ rệt trong tâm trí tôi. Không có gì đáng ngạc nhiên: đầu tôi đang toàn những ý nghĩ đen tối. Và dĩ nhiên không đủ tình yêu để trao tặng.
Tôi tiến lại gần phiến đá cẩm thạch, miễn cưỡng mỉm cười khi đọc thấy dòng văn bia.
Không đâu, Frank, hy vọng lớn nhất của con là không bao giờ giống như bố. Hãy liếc qua cái đám rối tinh mà bố đẩy con vào mà xem…
Tôi như nghe thấy tiếng cười của ông vang trong gió, rồi giọng ông cất lên đầy tự mãn: “Bố đã bảo con rồi mà, Arthur. Đừng nên tin tưởng một ai, kể cả bố của con…”
Điều tệ nhất, đó là ông không hề nhầm. Con người đểu cáng đó đã cảnh báo tôi nhưng tôi cứ ngỡ mình ranh ma hơn nên đã mở cánh cửa khốn kiếp đó! Tôi giận đến mức bắt đầu nói thành tiếng:
- Tôi đã luôn làm mọi việc mà không cần đến ông, Frank ạ. Và lần này cũng vậy, tôi sẽ tự mình tìm cách thoát ra.
Tôi dang rộng cánh tay, giơ mặt mình ra trước ánh mặt trời và nói tiếp một câu sau cùng tỏ ý thách thức:
- Ông nhìn đây, tôi vẫn đang sống, còn ông thì đã chết rồi. Giờ thì ông không thể làm gì phiền đến tôi được nữa.
Nhưng cũng như mọi khi, ông vẫn là người nói lời cuối:
“Con có chắc không hả Arthur?”