Được tung ra không chút dè dặt, cú dùi cui đầu tiên của nhân viên bảo vệ trúng vào bụng dưới khiến tôi nghẹt thở. Cú thứ hai trúng ngay lồng ngực khiến tôi ngã lăn ra đất.
Tôi nằm sóng soài trên nền đất, đầu lấm bùn, trước mặt chấp chới hình ảnh mờ ảo của chiếc xe cứu thương. Phù hiệu của bệnh viện đa khoa Massachusetts dán trên chiếc xe thùng kia hẳn đã khiến viên bảo vệ vừa ra tay tôi đề cao cảnh giác. Giọng của Nhị Diện, gã y tá có gương mặt bị bỏng, cất lên sau lưng tôi:
- Để ý đấy, Greg, hắn ta không chỉ có một mình!
Trong khi gã chạy vội tới để chặn chiếc xe cứu thương, chiếc xe đã bất thần khởi động. Hai gã ngốc cố gắng chạy theo chừng năm chục mét hòng cản chiếc xe lại nhưng chúng không có bất cứ cơ may nào khi đối diện với động cơ V8.
Chúng bực bội quay về phía tôi và tôi đoán là mình sắp trở thành cái bao cát để chúng trút cơn thịnh nộ.
- Mày ấy à, ngay từ khi gặp mày tao đã thấy có vấn đề rồi, Nhị Diện nói đoạn tống cho tôi một cú đá vào mạng sườn.
- Bình tĩnh đi nào, chúng ta sẽ cho hắn vào phòng cách ly trong lúc chờ cảnh sát đến.
Hắn giật tung áo blu của tôi rồi túm lấy vạt áo sơ mi kéo tôi vào bên trong bệnh viện. Tôi lại đi thang máy, nhưng lần này là dưới sự kèm cặp ráo riết và thẳng hướng tầng hầm. Đến cuối hành lang, tôi khám phá ra thứ được gọi là “phòng cách ly”: một căn phòng nhỏ xíu, ốp đệm múi chần, hai gã đàn ông thẳng tay quẳng tôi vào đó không chút nể nang.
Cách cửa phòng khép lại trước mắt tôi và tôi còn lại một mình, bị giam trong cái quách này, cố gắng không để mình bị chứng sợ chỗ kín xâm chiếm.
Bây giờ thì sao đây?
Tôi tự an ủi mình khi nghĩ đến chuyện ông Sullivan đang được tự do. Tôi có lý khi đã cố gắng. Tôi đã theo kế hoạch của mình đến cùng và nó đã thành công.
Sém chút nữa là thành công mỹ mãn.
Chừng mười lăm phút sau, tôi nghe thấy có tiếng người nói chuyện ngày càng lớn dần. Rồi giọng nói vang rền như sấm của gã bảo vệ cất lên:
- Hắn bị nhốt trong này, thưa trung uý.
- OK, Greg. Tôi sẽ giải hắn đi.
Trong khi người ta mở chốt cửa, một mùi hoa cam ngòn ngọt và hăng hắc lan toả trong căn phòng hẹp khiến tôi nôn nao. Cùng lúc, tôi cảm thấy trống ngực đập dồn và cơn đau nửa đầu bỗng nhiên xoáy vào óc. Tôi thấy ngạt thở, mắt nhói buốt rồi cái cảm giác gần như quen thuộc khi mặt đất hẫng đi dưới chân và tôi rơi tõm vào khoảng không.
Tiếng cánh cửa mở ra nghiến ken két bên tai tôi, nhưng tôi đã không còn ở đó nữa rồi.
Rồi tiếng kêu thốt sau cùng của gã Nhị Diện:
- Mẹ kiếp, thằng ngu đó biến đâu mất rồi?