Không chút hào hứng, tôi quyết định liên lạc với bố mình, Frank Costello. Tôi e ngại phản ứng của ông, nhưng tôi cũng biết chỉ mình ông mới có thể nhanh chóng giải thoát cho tôi khỏi tình huống tai hại mà tôi đang mắc phải. Vậy nên tôi gọi cho Pauline, nữ thư ký trung thành của ông tại bệnh viên và cũng một thời là người tình của ông. Ngạc nhiên khi nhận cuộc gọi của tôi, bà thông báo rằng Frank hiện đang cùng vợ đi nghỉ tại vùng hồ Côme thuộc Ý.
- Chuyện này là sao vậy, Pauline? Bố cháu không bao giờ đi nghỉ và đi nghỉ cách nhà sáu nghìn cây số lại càng không!
- Vậy đấy, cần phải tin rằng mọi chuyện đang thay đổi, bà đáp giọng không mấy thoải mái.
- Nghe này, cháu không có thời gian để giải thích với cô lý do cháu gọi điện, nhưng cháu cần nói chuyện với Frank ngay lập tức.
Bà thở dài, bảo tôi đợi rồi chưa đầy một phút sau, giọng nói trầm khàn của bố tôi vang lên:
- Mẹ kiếp, đúng là con đấy chứ Arthur?
- Chào bố.
- Tại sao con bặt tăm không cho chúng ta biết tin tức gì suốt một năm qua? Cả nhà đã lo lắng tột độ!
Chỉ trong ba câu, tôi mô tả cho ông biết tình cảnh không lấy gì làm vẻ vang của mình.
- Khốn kiếp thật, nhưng suốt thời gian qua con ở đâu chứ?
Tôi nghe thấy giọng ông nghẹn lại vì tức giận ở đầu dây bên kia. Giọng ông ồm ồm như thể đang nói với tôi từ thế giới bên kia.
- Bố có biết là con cũng chẳng hay biết gì về chuyện đó không! Ký ức cuối cùng của con là cái ngày hè khi bố bảo con ký những thứ giấy tờ liên quan đến việc nhận thừa kế ngọn hải đăng.
- Chúng ta hãy nói về chuyện ngọn hải đăng đi! Bố thấy là con đã phá bức tường gạch! Bố đã dứt khoát cấm con làm vậy kia mà!
Câu trả lời của ông khiến tôi không còn kiềm chế được cơn giận điên người nữa.
- Bố chỉ chờ có thế còn gì! Thậm chí bố đã mua cho con tất cả những dụng cụ cần thiết…
Ông không phủ nhận. Trái lại, ẩn sau cơn giận mang tính ước lệ, tôi cảm thấy ông đang nóng lòng muốn biết. Phần tiếp theo của cuộc trò chuyện đã khẳng định linh cảm của tôi.
- Vậy… con đã tìm thấy gì đằng sau cánh cửa?
- Một đống phiền phức, tôi nói để né tránh câu hỏi của ông.
- Con đã tìm thấy gì? Ông nhắc lại với giọng càng lúc càng hăm dọa.
- Muốn biết điều ấy, trước tiên luật sư của bố phải giúp con ra khỏi buồng giam này đã.
Ông bật ho một tràng dài, rồi rốt cuộc cũng hứa.
- Bố sẽ gọi cho Jeffrey ngay bây giờ. Ông ấy sẽ đưa con ra khỏi đó.
- Cảm ơn bố. Bố nói xem, bố có chắc là đã kể con nghe tất cả những gì bố biết về ngọn hải đăng đó không?
- Dĩ nhiên rồi! Tại sao bố phải giấu giếm con bất cứ điều gì chứ? Nhưng lẽ ra bố nên im miệng, bởi vì con có nghe lời bố đâu.
Tôi không muốn dừng lại ở đó.
- Con đặc biệt nghĩ nhiều đến chuyện của ông nội.
- Gì kia, ông nội của con ấy hả? Tin bố đi, bố đã kể con nghe mọi chuyện rồi. Bố thề trên đầu các con bố.
Tôi bật cười kích động. Bố tôi đã dành cả đời mình để thề thốt với mẹ tôi rằng ông không hề lừa dối bà. Thề trên đầu các con ông…
- Khốn kiếp thật, Frank, nói cho con biết sự thật đi nào!
Tôi nghe ông ho như bứt phổi từ đầu dây bên kia. Tôi chợt hiểu ra. Căn cứ vào việc Pauline có thể nhanh chóng nối máy với ông thì ông không phải đang ở Ý, mà đúng ra là ở trong bệnh viện để điều trị căn bệnh ung thư tái phát, trong khi cẩn thận để không ai biết chuyện và tin chắc rằng sẽ lại một lần nữa vượt qua bệnh tật.
- Đồng ý, ông rốt cuộc cũng nhượng bộ. Đúng là có một chuyện bố đã không kể con nghe và có lẽ con xứng đáng được biết.
Tôi chờ đợi được nghe đủ thứ chuyện… và cũng chẳng chuyện gì hết.
- Ông nội con chưa chết.
Nghi nghi hoặc hoặc, tôi hỏi bố xem ông có đùa không.
- Rủi thay là không.
- Sao lại rủi thay ạ?
Tôi nghe thấy một tiếng thở dài thườn thượt rồi:
- Sullivan hiện đang ở New York. Ông bị nhốt trong một bệnh viện tâm thần nằm trên đảo Roosevelt.
Trong khi tôi tiêu hóa lời tiết lộ này, ai đó vỗ vai tôi: nữ cảnh sát Mỹ Latin tìm cách ra hiệu cho tôi hiểu rằng cuộc gọi của tôi không thể kéo dài bất tận như vậy được. Tôi giơ tay ra hiệu xin cô ta thêm một phút.
- Bố biết ông nội còn sống từ khi nào?
- Từ mười ba năm nay.
- Mười ba năm nay ư!
Lại một tiếng thở dài mỏi mệt.
- Vào một tối năm 1979, bố nhận được điện thoại của người phụ trách một hiệp hội đóng tại Manhattan chuyên giúp đỡ những người vô gia cư. Nhân viên của ông ta vừa tìm thấy Sullivan đang lang thang trong ga Trung tâm. Ông nội con hung hăng, hoàn toàn mất phương hướng, không biết mình đang ở đâu hay đang ở thời đại nào nữa.
- Còn bố, bố là con đẻ của ông mà lại cho giam nhốt ông trong trại tâm thần sao?
- Con đừng nghĩ là bố sung sướng khi làm vậy! Cơn giận bùng lên trong Frank. Bấy giờ ông nội con đã mất tích được hơn hai mươi tư năm. Ông bệnh tật, hung hãn, không thể kiểm soát nổi… Ông toàn nói huyên thuyên! Ông tự buộc tội mình đã sát hại một phụ nữ… Vả lại bố đã không ra quyết định một mình. Đã có nhiều cuộc giám định tâm thần và tất tật đều kết luận dứt khoát: hoang tưởng bị truy hại, loạn tâm thần, suy giảm trí nhớ do tuổi tác…
- Nhưng sao bố có thể giữ bí mật chuyện ấy được nhỉ? Con có quyền được biết mà! Bố đã lấy mất của con một người ông. Con đã có thể tới thăm ông, con đã có thể…
- Vớ vẩn! Con sẽ không yêu mến con người ông lúc bấy giờ đâu. Tới thăm một mớ rau thì phỏng có ích gì cho con? Chỉ tổ khiến con đau lòng thôi!
Tôi không chịu nghe theo lập luận đó của ông.
- Những ai biết chuyện đó hả bố? Mẹ con? Chị con? Anh con?
- Chỉ có mẹ con biết chuyện thôi. Con nghĩ gì vậy? Bố đã làm mọi chuyện để giữ kín sự việc. Bố muốn bảo vệ gia đình ta, bảo vệ việc kinh doanh…
- Giữ thể diện cứu vãn vẻ bề ngoài, như thường lệ… Đó luôn là điều quan trọng nhất đối với bố, phải không?
- Con làm bố phát bực rồi đấy, Arthur!
Tôi muốn đáp trả nhưng ông đã dập máy.