Giây Phút Này

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3.

❊ ❊ ❊

Dù không ai nhắc đến nhưng tôi hiểu rằng hai chúng tôi đã nhất trí với nhau về một điểm: sống ở thì hiện tại.

Không để vẻ đẹp của giây phút này bị phá hỏng bởi quá khứ nặng nề hay tương lai bấp bênh.

Dường như chúng tôi không có mối bận tâm nào khác là sợ mất thời gian (và Chúa biết chúng tôi thiếu thời gian như thế nào), thế nên ngày gói gọn trong công việc duy nhất đáng giá: yêu nhau.

Ôm riết lấy nhau không rời, chúng tôi hầu như không ra khởi giường.

9 giờ

Tôi chuẩn bị bữa sáng cho cả hai. Hai tách cà phê sữa. Những chiếc bánh ngọt tuyệt ngon vơ được ở tiệm Bánh sừng bò nóng hổi. Những vụn bánh rơi trên chăn. Vầng mặt trời trong món trứng sunny-side up.

10 giờ

Lisa đã tập hợp cả đống đĩa CD của cô trên giường rồi cho tôi nghe những ca khúc cô yêu thích nhất bằng dàn âm thanh mini hi-fi đặt nơi bàn đầu giường. Ngày hôm đó, lần đầu tiên tôi đã được nghe đoạn riff đàn ghi ta của nhóm Radiohead trong ca khúc No Surprises, đoạn lặp trong ca khúc Killing Me Sofily của nhóm Fugees, đoạn điệp khúc nhức óc trong Bitter Sweet Symphony.

11 giờ

Khám phá những xê ri phim truyền hình đang được trình chiếu bấy giờ: một món khai vị dễ chịu với Friends, hai tập phim tức cười thuộc xê ri Seinfeld và một tập Urgences khiến tôi có cảm giác thèm được làm việc kinh khủng.

14 giờ

Tôi giúp Lisa tập một vở kịch mà cô sắp phải diễn tại Lincoln Center. “Tình yêu là một tiếng thở dài; khi ung dung thư thái, đó là một ngọn lửa chói sáng trong mắt người tình, khi bị kìm nén lại, đó là một mặt biển mặn mòi nước mắt họ.” Roméo và Juliette, hồi I, cảnh 1.

16 giờ

Tôi cảm động khi tìm thấy cuốn sách dạy nấu ăn của mình trên kệ bếp. Đồng minh trung thành này đã cho phép tôi thực hiện món ức vịt nướng mật ong trứ danh của mình mà gần như không gây thiệt hại gì. Tôi hỏi Lisa muốn ăn món gì, rồi, trong một nỗ lực phi thường để tách mình ra khỏi tổ kén của chúng tôi, tôi xuống nhà mua thực phẩm trong tiệm tạp hóa nơi góc phố. Khi quay trở vào bếp, tôi lao vào chuẩn bị món mì dẹt rắc vụn bánh mì kèm xốt bolognaise. Thực lòng mà nói, tôi chỉ thành công được phân nửa, nhưng vì tình yêu vốn mù quáng nên Lisa đảm bảo với tôi rằng đó là món mì dẹt ngon nhất mà cô từng thưởng thức trong đời.

18 giờ

Bồn tắm dạng ngồi quá chật cho hai người. Nhưng khi áp sát vào nhau, chúng tôi chỉ là một. Trên radio là Texas, Alanis Morissette và nhóm Cranberries. Trong làn hơi nước bốc lên từ bồn tắm ngầu bọt, Lisa ngâm cứu tạp chí Vogue số mới nhất, còn tôi đọc lướt những số NewsweekTime Magazine số cũ, nhấm nháp, chẳng hề có khoảng lùi, trong dòng thời sự những tháng gần đây, một loạt những điều ám ảnh và những người hùng của thời đại: Bill Gates ông chủ mới của thế giới, những lo ngại liên quan tới vấn đề Trái đất nóng lên, thế giới lạ lẫm và mới mẻ của Internet, cái chết của Tupac Shakur trong một vụ nổ súng tại Las Vegas, Bill Clinton tái đắc cử, tác động mang tính cách mạng của bộ vi xử lý Intel lên nền kinh tế, kinh tế đất nước tăng trưởng mạnh mẽ trở lại nhưng vẫn luôn đi kèm với tình trạng bất bình đẳng tăng cao.

20 giờ

Giờ làm bài tập về nhà. Tôi pha sẵn trà xanh. Lisa mặc chiếc áo sơ mi của tôi. Nằm cạnh nhau trên giường, tay lăm lăm chiếc bút, mỗi người chúng tôi đang miệt mài với những công việc khác nhau.

Với cô là lập ra một danh sách về tính biểu trưng của con số 24 với niềm hy vọng hơi điên rồ là giải được ẩn ngữ của ngọn hải đăng (24 giờ trong một ngày, 24 cara trong vàng ròng, 24 hình ảnh mỗi giây trong một bộ phim điện ảnh, 24 lần tai nạn qua nạn khỏi của Chúa trong Kinh Thánh, 24 thành phần nguyên tử tạo nên cơ thể người…)

Đối với tôi, là trả lời một dạng bảng câu hỏi điều tra của Proust mà cô đã soạn thảo công phu để hiểu rõ hơn về tôi.

23 giờ

Nằm cách căn hộ hai khối nhà, Empanada Papas là một quán bar bán kèm đồ ăn vặt đông nghịt và ồn ã, nhưng luôn phục vụ món bánh kẹp thịt nướng lò nổi tiếng. Ngồi vào bàn, tôi nhìn Lisa đang rẽ đám đông, hai tay cầm hai chai Corona mà cô vừa ra quầy lấy.

Nụ cười của cô, vẻ duyên dáng của cô, ánh kim cương toát ra từ cô. Tại sao tôi không may mắn gặp được cô từ trước nhỉ? Tại sao chúng tôi không được quyền sống một cuộc sống bình thường? Dưới ánh sáng dìu dịu, những ánh phản chiếu màu hung nhạt của lớp áo da áo khoác ngắn cô mặc lẫn với mái tóc màu mật ong. Cô đặt hai chai bia lên bàn rồi tới ngồi bên cạnh tôi.

Suốt cả ngày trời, tôi đã ngưỡng mộ khi thấy cử chỉ của chúng tôi tương hợp, tiếng cười của chúng tôi bổ sung cho nhau, não chúng tôi hoạt động bằng cùng một loại nhiên liệu.

Nhưng một chiếc đồng hồ Mexico hình đầu lâu treo trên tường đang đều đặn đếm giây nhắc tôi nhớ thời điểm khởi hành đang đến gần.

Xin nhớ Thời gian vốn là người chơi tham lam

Kẻ lúc nào cũng thắng mà chẳng hề gian lận! Đó là luật.

Chưa bao giờ tôi thấy những vần thơ của Baudelaire, đột nhiên hiện về từ một giờ tiếng Pháp xa xưa, lại hợp tình hợp cảnh đến thế.

Sao số phận lại tàn nhẫn đến mức áp dụng hình phạt này với tôi?

5 giờ sáng

Căn phòng chìm trong thứ ánh sáng xanh nhạt của mặt trăng. Tuyệt vọng liếc mắt nhìn đồng hồ báo thức. Tôi khẽ khàng trở dậy, nỗi sợ quặn lên trong bụng.

Áo sơ mi, áo vest, quần dài, đôi giày. Tốt hơn hết là sẵn sàng để ra đi.

Tôi cảm thấy sự hiện diện của Lisa đằng sau lưng; tôi cứ ngỡ cô còn đang ngủ. Bàn tay cô đặt lên bụng tôi. Những nụ hôn của cô ngược từ hai vai lên gáy tôi.

- Em không thể tin được là anh sắp ra đi thực sự, cô vừa nói vừa đẩy tôi ngồi xuống chiếc ghế tựa đan bằng liễu giỏ đằng trước bàn làm việc nhỏ xinh của cô.

Cô leo lên người tôi rồi cởi phăng chiếc váy ngủ đang mặc trên người ra.

Hai bàn tay tôi lướt nhẹ theo đường cong khuôn ngực cô, ánh sáng mờ ảo khiến nó nổi bật trong khung cảnh bóng tối phơn phớt xanh. Những ngón tay cô lùa vào tóc tôi, cô tìm kiếm môi tin tôi, nhấc mông lên nhường lối vào cho sự cương cứng của tôi. Cô ưỡn lên rồi chuyển động lên xuống nhịp nhàng.

Bám chặt vào thân trên của tôi, cô ngửa đầu ra sau, rập rình trên tôi, mắt nhắm nghiền, miệng hé mở.

Những ngón tay tôi trượt từ môi cô xuống cặp nhũ hoa. Và bỗng nhiên, ý nghĩ của tôi rối loạn. Tôi ngộp thở. Cảm giác nhoi nhói mỗi lúc một rõ rệt khiến các cử động của tôi dừng sững lại. Mắt tôi nhìn một hóa hai và mùi hoa cam đáng sợ kích thích hai lỗ mũi tôi.

Không, không phải lúc này!

Trong lúc cô cưỡi lên tôi với nhịp độ cùng lúc càng nhanh, tôi ghì lấy hông cô, cố gắng bấu víu vào tất cả những gì mình có thể: vào những tiếng rên rỉ của cô, vào hương phấn trang điểm trên làn da cô.

Vào bất cứ thứ gì để lưu lại thêm vài phút.

Ngay tại đây và ngay lúc này.

Lisa bắt lấy ánh mắt tôi. Tôi cảm thấy cơ thể cô run rẩy. Đợt sóng lạc thú khiến cô rùng mình và dồn dập trút lên cô.

Đúng vào lúc đạt cực khoái, cô mở miệng để kêu tên tôi.

Nhưng tôi đã không còn ở đó nữa rồi.

Tôi đã phạm phải tội ác nào mà buộc phải trả một cái giá cao đến thế?

Tôi đã phạm phải tội lỗi không thể dung thứ nào mà phải chuộc lỗi bằng cách này?

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.