… cảnh tượng ghê rợn.
Một thứ ánh sáng ấm nóng và leo lét bao trùm căn phòng. Thứ ánh sáng phát ra từ chừng hai chục ngọn nến đủ cỡ, bố trí rải rác khắp phòng tắm. Trên nền gạch lát ô vuông đen trắng, những giọt máu đỏ thẫm dẫn đường đến tận một bồn tắm kiểu cổ kê trên loạt chân bằng đồng hình móng đại bàng.
Hai chân run run, tôi lại gần bồn tắm đang tràn nước. Thân thể loã lồ của một phụ nữ trẻ chìm ngập trong thứ nước màu đỏ nhạt. Bất động, mắt nhắm nghiền, đầu ngả vào gờ bồn bằng gang, hai cổ tay cô có vết rạch. Ngập trong nước đến tận hai lỗ mũi, mái tóc xoá che hết khuôn mặt, cô đang đuối nước.
Khốn nạn!
Thu chút sức tàn, tôi lôi cô ra khỏi buồn nước, đặt cô nằm dài trên sàn rồi lấy khăn tắm lau khô người cô.
Những ngón tay tôi lần trên động mạch cảnh để bắt mạch cho cô. Tôi cảm thấy nhịp đập hết sức yếu ớt: một thứ mạch tuôn đều cho thấy tình trạng mất máu nghiêm trọng.
Bình tĩnh nào Arthur.
Tim tôi đập dồn trong lồng ngực. Một trái tim cho hai cơ thể. Quỳ gối bên cạnh cô gái, tôi thử đánh giá nhanh tình trạng nhận thức của cô, thực hiện những động tác quen thuộc như vẫn thường làm mỗi ngày ở khoa cấp cứu. Tôi nói với cô, nhưng không nhận được câu trả lời nào khả dĩ hiểu được. Cô gái phản ứng theo cách được nỗi đau định hướng, nhưng tôi có kích động cô cũng vô ích, cô không mở mắt. Theo thang điểm hôn mê Glasgow: 8 hoặc 9, điều đó có nghĩa là đã mất ý thức ở mức độ nghiêm trọng rồi.
Động não đi nào!
Tôi nhìn quanh. Trên nền nhà lăn lóc một chai Jim Beam và một chai Four Roses. Gần thùng rác, tôi nhặt được hai lọ nhựa đựng thuốc. Tôi nheo mắt để đọc nhãn thuốc: Lunesta (thuốc ngủ) và Lorazepam (thuốc an thần).
Khốn kiếp…
Hai lọ thuốc đều rỗng cho thấy liều tiêu thụ phải rất lớn. Cô gái này không giả bộ tự tử. Trộn với lượng lớn rượu bourbon, hậu quả mà dạng chất này gây ra hết sức tàn khốc.
Tôi giơ hai cánh tay cô gái lên cao để hạn chế chảy máu. Cô thở rất chậm, huyết áp thấp, đồng tử dãn, chân tay bầm tím.
Tôi mất vài giây để điểm lại tình hình. Xuất huyết, thuốc ngủ, thuốc an thần, rượu mạnh: một thứ cocktail có sức công phá cực mạnh khiến tình trạng người sử dụng hết sức bấp bênh. Cô sắp chuyển sang giai đoạn suy hô hấp và ngưng tim.
Tôi đứng dậy, lao vào phòng khách để tìm điện thoại. Tôi bấm số 911 gọi xe cứu thương. Tôi tìm thấy hai mảnh khăn lau sạch trong tủ bếp và hai chiếc khăn quàng trong tủ quần áo, tôi dùng chúng để cầm máu bằng cách thắt chặt quanh cổ tay cô gái.
Thực hiện thao tác đó xong, tôi mới gạt đám tóc đang loà xoà trên mặt cô gái rồi lần đầu tiên nhìn vào đó lâu hơn đôi chút.
Cô gái đó là Elizabeth Ames.