Giây Phút Này

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6

❊ ❊ ❊

Ga Nam Boston

16g40

Đến ga, vừa xuống khỏi tàu, tôi đã chạy thật nhanh về phía khu phố tài chính. Tôi còn quá ít thời gian: không một ngân hàng nào thuộc khu trung tâm thành phố mở cửa sau 17 giờ.

Ngân hàng của tôi nằm ở tầng trệt trong toà nhà hiện đại ngay cạnh Faneuil Hall. Tới lối vào, tôi vấp phải cánh cửa kính mà nhân viên bảo vệ vừa cài chốt. Tôi gõ ba lần lên vách kính; anh ta quay lại và ném cho tôi ánh mắt khó chịu. Tôi dùng đầu ngón tay gõ lên mặt đồng hồ đeo tay để chỉ cho anh ta thấy giờ: 16g59. Anh ta lắc đầu rồi hất cằm vẻ chế giễu chỉ lên đồng hồ treo tường kỹ thuật số lúc này đang hiển thị 17g01.

Tôi thở dài rồi giáng một cú đấm cáu kỉnh vào cánh cửa. Bị chọc giận, nhân viên bảo vệ đã toan rời chỗ, nhưng lại cẩn trọng và muốn cấp báo lên một người hữu trách. May sao, người xuất hiện trước mặt tôi lại là Peter Lange, ông vốn phụ trách tài khoản và tiền tiết kiệm của tất cả các thành viên trong gia đình tôi. Ông nhận ra tôi nên đích thân ra mở cửa cho tôi:

- Arthur, lâu quá không gặp cậu!

- Tôi đi du lịch châu Âu, tôi nói dối. Tôi biết mình tới hơi muộn, nhưng tôi rất cần ông giúp.

- Vậy thì cậu vào đi.

Tôi cảm ơn ông ta nhưng không giây phút nào cho phép mình ảo tưởng: nếu ông ta tỏ ra ngọt ngào và khoan hoà như vậy thì chính bởi ông là chủ nhà băng của bố tôi. Tôi theo Lange vào văn phòng riêng, giải thích với ông ta rằng thẻ thanh toán của mình không còn hoạt động nữa rồi hỏi han về tình hình tài chính cá nhân. Ông ta gõ trên máy tính lệnh in một bảng kê những giao dịch mới nhất. Trong vòng hai năm tôi “vắng mặt”, các hoạt động tài chính vẫn tiếp tục. Thật không may là tất tật đều theo cùng một chiều. Tiền thuê nhà, tiền bảo hiểm và tiền trả khoản vay từ thời sinh viên được trích ra đều như vắt chanh. Vì bệnh viện đã ngừng rót khoản lương còm cõi của tôi vào tài khoản nên ngân hàng đã trích thẳng từ tài khoản tiết kiệm để chi trả những khoản tiêu dùng, một khoản dành dụm mà mẹ tôi để lại cho tôi trước khi từ trần, năm mươi ngàn đô đó giờ chỉ còn chín ngàn.

- Tôi muốn rút toàn bộ số tiền này.

- Được thôi, Lange nhăn mặt, nhưng ngày mai cậu hẵng quay lại đây và phải để lại trong tài khoản ít nhất là một nghìn đô.

Tôi cố nài, bịa rằng tôi phải rời Boston ngay tối nay và nhất định cần khoản tiền mẹ tôi để lại. Tôi không hy vọng khiến ông ta động lòng, nhưng thực tế là ông ta lắng nghe tôi và cố gắng thu xếp mọi việc. Nửa giờ sau, ông ta tiễn tôi về với tám ngàn đô tiền mặt. Vào lúc chia tay, gã ngốc đó thậm chí còn bồi cho tôi một câu “xin thành thật chia buồn” như thể mẹ tôi vừa mất tuần trước.

Tôi chường ra vẻ mặt rầu rĩ rồi chuồn nhanh, vẫy một chiếc taxi để tới Nam Dorchester.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.