Làm sao anh còn dám vác mặt đến đây hả đồ khốn? Biến đi cho khuất mắt! Tôi không muốn nhìn thấy anh nữa! Lisa mắng tôi sa sả rồi sập cửa ngay trước mũi tôi.
Cuộc hội ngộ giữa chúng tôi kéo dài chưa đầy mười giây.
Tôi đứng trước căn hộ của cô ấy, tim đập rộn, vẻ ngây ngô vô tư lự, vậy mà cô ấy đâu có vội vã chạy ra chào đón. Căng tai nghe ngóng, tôi nhận thấy rõ ràng có giọng đàn ông trong căn hộ, ghi nhận ấy đã găm vào tim tôi mũi tên đầu tiên.
Nói cho đúng ra thì mày đang trông đợi điều gì thế hả Arthur bé nhỏ?
Khi rốt cuộc cô quyết định ra mở cửa cho tôi, tôi đã nhẹ nhõm biết bao khi tìm lại được sự hiện diện ấm áp như vầng dương của cô. Mặc chiếc váy ngủ màu xanh nhạt khêu gợi, cô đã đổi kiểu tóc sang mái bằng được cắt rất khéo. Mái tóc dài của cô suôn thẳng. Nhưng đôi mắt màu lam ngọc của cô đã chuyển thành màu xanh nước biển sẫm và đang nhìn tôi với vẻ vừa khinh mạn vừa khiêu khích. Tôi đang chuẩn bị thổ lộ mình hạnh phúc biết bao khi gặp lại cô thì cô đã đối xử với tôi như quân đểu cáng.
Không nản lòng, tôi nhấn chuông suốt hơn một phút.
- Bình tĩnh đi nào, anh bạn!
Một gã trai cao lớn ngực trần vạm vỡ xuất hiện nơi khe cửa mở hé.
- Có lẽ tai anh hơi ngễnh ngãng nhưng Lisa chẳng đã bảo anh cuốn xéo đi còn gì, gã vừa nói vừa nhìn tôi chòng chọc vẻ khinh khỉnh trước khi hé nở một nụ cười giễu cợt khi nhác thấy bộ đồ cấp dưỡng tôi mặc trên người.
Đẹp như tượng tạc, gã trai cao hơn tôi đến hai cái đầu. Gã mặc độc một chiếc quần đùi chật cứng, có vẻ để tôn lên nét nam tính của gã, phô ra phần bụng dưới sáu múi trông đều chằn chặn như một thỏi sô cô la chia nhỏ.
- Mày làm ơn đừng can thiệp vào chuyện này, tôi đáp, không hề để mình bị ấn tượng với vẻ bề ngoài đó.
Tôi muốn len vào bên trong nhưng gã đã túm cổ tôi rồi lẳng tôi ra cầu thang bộ trước khi khép cửa lại.
Thật chẳng ra làm sao, tôi phát cáu khi ngồi trên bậc thang bộ.
Trong lúc ngã xuống tôi đã bị thương ở cẳng tay. Tôi đang xoa xoa cổ tay, dựa lưng vào thanh vịn thì bỗng nhận ra Remington vừa nhảy vào lòng mình.
- Chào mày, đồng đảng cũ!
Trong khi chú mèo ghé đầu lại gần mong nhận được những cử chỉ vuốt ve âu yếm, tâm trí tôi nảy ra một ý.
- Elizabeth, anh đang giữ con mèo của em làm tin! tôi hét lên đủ to để bên trong nhà nghe thấy. Nếu em muốn lấy lại nó thì cứ việc xuống phố gặp anh.
Tôi căng tai nghe ngóng và nghe loáng thoáng thấy vài mẩu hội thoại gieo vào lòng tôi chút hi vọng. “Em đã nhắc anh để ý con mèo rồi mà!” Lisa trách gã trai đẹp mã vô duyên kia, gã đáp lại bằng những tiếng làu bàu.
- Nếu muốn giữ mạng sống cho con Remington khốn khổ này thì em đừng có nghĩ đến việc cử tay vệ sĩ của em ra gặp anh đấy! tôi vừa xuống cầu thang vừa báo trước.
Chưa đầy một phút sau, Lisa đã xuất hiện trên bậc tam cấp. Cô đã mặc một chiếc quần jean rách kết hợp với áo chẽn và đi đôi Air Max cũ.
- Trả con mèo cho tôi!
- Dĩ nhiên là anh sẽ trả nó cho em nhưng trước tiên, em phải nghe anh nói đã.
- Không, anh không xứng đáng được lắng nghe! Một năm về trước, anh đã chuồn đi từ sáng sớm tinh mơ như một tên trộm, không để lại dòng tin nhắn nào và cũng chẳng bao giờ gọi lại cho tôi.
- Đúng thế, nhưng anh có lý do chính đáng.
Cô không hỏi tôi xem lý do đó là gì. Vẫn đứng nguyên tại chỗ, cô tiếp tục trút cơn oán hận:
- Có vẻ như anh đã quên hết rồi, nhưng đêm đó chúng ta đã trò chuyện rất nhiều. Bởi vì anh đã cứu mạng tôi nên tôi đã thổ lộ cùng anh biết bao điều thầm kín. Bởi vì tôi tin anh. Bởi vì tôi tin anh khác biệt.
- Theo một nghĩa nào đó thì anh khác biệt thật mà…
- Phải, khác biệt ở chỗ anh còn thảm hại hơn những kẻ khác. Nhưng anh nghĩ gì vậy? Nghĩ tôi thấy gã trai nào đi ngang qua cũng bá vai bá cổ ư?
- Nói gì thì nói em cũng có mất nhiều thời gian để tìm ra người thay thế anh đâu?
- Anh còn dám nói thế hả! cô nổi đóa. Chính anh mới là người không bao giờ quay trở lại!
Cô dang tay định tặng cho tôi một cú bạt tai nhưng tôi vừa kịp ngăn lại. Remington lợi dụng thời cơ để nhảy lên vỉa hè. Lisa ôm chú mèo vào lòng rồi quay gót về nhà.
- Khoan đã! Hãy nghe anh giải thích! tôi vừa ra lệnh vừa bước theo cô.
- Đừng có nhọc công, Arthur, ông Sullivan đã kể cho tôi nghe hết rồi.
Tôi đã đuổi kịp cô.
- Thế nào kia? Ông ấy đã nói với em những gì?
- Những điều mà lẽ ra anh nên thú nhận với tôi từ trước: rằng anh vẫn thường làm vậy với tất cả đàn bà con gái, rằng anh đã có vợ con đề huề và…
Đồ đểu…
Tôi giơ cánh tay chặn đường không cho cô vào bên trong tòa nhà.
- Để cho tôi qua!
- Anh thề với em mọi thông tin đó đều sai sự thật.
- Thế thì tại sao ông nội anh lại phải nói dối tôi?
- Bởi vì ông ấy bị điên.
Cô lắc đầu.
- Ôi không, anh không khiến tôi tin vào chuyện đó được đâu. Tôi vẫn giữ liên lạc với ông Sullivan. Tôi vẫn ghé thăm ông hai lần mỗi tuần, và tin tôi đi, ông ấy vẫn còn cực kỳ minh mẫn.
- Nghe này, Lisa, đó là một câu chuyện dài…
- Có lẽ, nhưng tôi chẳng muốn nghe mà cũng chẳng có thời gian để nghe anh kể.