Tôi bất chấp cơn mưa để tới lán dụng cụ kế bên căn nhà gỗ. Khi đẩy cửa bước vào, tôi phát hiện ra giữa những dụng cụ đã cũ mòn và hoen gỉ có một chiếc búa tạ mới tinh vẫn còn nguyên nhãn dính của chuỗi cửa hàng Home Depot. Đó là một kiểu búa Đức với cán bằng gỗ mộc và phần kim loại đúc bằng hợp kim đặc biệt từ đồng và berili. Hẳn là bố tôi vừa mua chiếc búa. Thậm chí là vừa mua xong… Dành riêng cho tôi, không còn nghi ngờ gì nữa.
Tôi cảm thấy họng bẫy đang dần khép lại.
Không hề suy nghĩ, tôi cầm lấy chiếc búa, một con dao cũ và một thanh đục có ở đó. Tôi ra khỏi lán và chạy ùa vào căn nhà gỗ, rồi vào hành lang. Cánh cửa trập dẫn tới hầm vẫn để mở. Tôi đem theo mớ dụng cụ kia xuống cầu thang rồi gạt cầu dao điện để soi sáng căn phòng.
Tôi vẫn có thể quay lại. Tôi có thể gọi một chiếc taxi chở tôi ra ga, rồi lên tàu về Boston. Tôi có thể ủy thác một hãng bất động sản cho thuê 24 Winds Lighthouse. Mùa hè, những chỗ như thế này ở New England có thể cho thuê với giá vài nghìn đô mỗi tháng. Như vậy tôi sẽ có thêm thu nhập đều đặn và thanh thản tiếp tục cuộc sống của mình.
Nhưng cuộc sống nào kia chứ?
Ngoài nghề bác sĩ ra, cuộc sống của tôi hoàn toàn vô nghĩa. Chẳng có mối liên hệ gắn bó nào. Chẳng có ai để yêu thương.
Tôi nheo mắt. Một hình ảnh bỗng hiện về từ quá khứ choán khắp tâm trí tôi. Ngày ấy tôi năm tuổi. Mái tóc vàng ngẩng về phía bố tôi, người vừa để tôi ngã chúi xuống sàn phòng ngủ. Tôi sững sờ như hóa đá.
- Trên đời này, con không nên tin tưởng một ai, con hiểu chứ, Arthur? Không một ai! Kể cả bố của con!
Món thừa kế này là một món quà tẩm độc, một cuộc mai phục mà Frank đã giăng ra cho tôi. Bố tôi không đủ dũng khí để tự mình mở cánh cửa này. Không đủ dũng khí để phá bỏ một lời hứa xưa cũ. Nhưng trước khi chết, ông muốn ai đó làm thay mình.
Và ai đó, chính là tôi.