Chẳng có chuyện gì đâu. Chắc là một chiếc máy bay du lịch nhỏ bị mắc vào tòa nhà thôi, một người đi xe đạp cam đoan vẻ vụng về.
Trong suốt mười lăm phút tiếp theo, chúng tôi không làm gì khác ngoài nhìn cột khói đen sì đang bốc lên trời. Audrey đã đi lấy máy ảnh và chụp lia lịa đỉnh tòa tháp nằm cách chúng tôi chừng hai trăm mét. Một người chạy bộ nhắc lại những ký ức của chị ta về vụ khủng bố năm 1993 đã cướp đi sinh mạng của sáu người, nhưng vào thời điểm này phần lớn mọi người vẫn nghĩ rằng đây là một vụ tai nạn.
Rồi một chiếc máy bay khác xuất hiện trên bầu trời. Một chiếc máy bay không nên xuất hiện ở đó, cũng không nên bay ở độ cao thấp như vậy. Chiếc máy bay đột ngột rẽ ngoặt trong một quỹ đạo bất khả để lao thẳng vào tòa tháp thứ hai.
Một tiếng la ó tuyệt vọng lan khắp lối đi dạo. Thảm họa chúng tôi đang chứng kiến siêu thực đến nỗi để lại trong chúng tôi một khoảnh khắc bối rối. Rồi, trong chưa đầy một phút, chúng tôi bỗng hiểu rằng mình không chỉ là khán giả nữa, mà còn là diễn viên trong tấn thảm kịch đang diễn ra trước mắt mình. Ý thức được tình huống đã châm ngòi cho dòng chuyển động hỗn loạn vì sợ của mọi người.
Trong khi phần đông mọi người đang bắt đầu chạy về hướng Đông theo hướng cầu Brooklyn, tôi quyết định theo Audrey đi về phía địa điểm diễn ra vụ khủng bố.
Lấy ống ngắm máy ảnh làm vũ khí, xông pha giữa đám đèn hiệu gắn trên nóc xe cảnh sát, cô ghi lại vẻ choáng váng, vẻ hãi hùng, vẻ khiếp sợ. Nỗi kinh hoàng hiển hiện trên gương mặt những nhân viên cứu hộ, những ánh mắt thất thần, đám đông mất phương hướng, lang thang, ngỡ ngàng, như ong vỡ tổ.
Trên vỉa hè, giữa đường phố là nỗi khiếp sợ muôn hình vạn trạng: những thân người máu me bê bết, không còn lành lặn, cháy đen, quặn lên trong cơn đau đớn. Sự khốc liệt tàn bạo của một cảnh chiến tranh. Beyrouth giữa lòng Manhattan.
Khắp nơi là những mảnh kính vỡ, những mảng gạch vữa, những mảnh vụn kim loại. Hàng nghìn tờ giấy đang bay lả tả trên không trung. Khắp nơi là cảnh hỗn loạn, khói bốc mù mịt, cảnh tận thế. Khắp nơi là những tiếng gào rú, vẻ khổ não, tiếng cầu Chúa cứu giúp.
Rồi một lời đồn đại lan đi trong đám đông: chiếc máy bay thứ ba vừa lao vào Lầu Năm Góc. Quá choáng ngợp trước cảnh huống, cảnh sát giục chúng tôi chạy trốn về phía Bắc.
Tôi đưa mắt nhìn quanh tìm Audrey nhưng cô ấy đã biến mất. Tôi thét gọi tên Audrey nhưng cô ấy không đáp. Không thấy cô ấy đâu thành thử tôi phát hoảng. Tôi lao ra phố Church thì nghe thấy một tiếng vù vù kinh khủng vang lên. Tiếng thở khò khè của quái vật biển Léviathan, cơn giận dữ của rồng.
Tôi ngoái nhìn và khựng lại khi nhìn thấy điều không thể tin nổi: một trong hai tòa tháp đang đổ sụp. Như bị sét đánh vỡ tan, tòa cao ốc chọc trời sụp xuống, bị mặt đất nuốt chửng trong một đám mây bụi và vụn bê tông.
Tôi kinh sợ, tê liệt. Xung quanh tôi, người người gào thét, tháo chạy, thở dốc, tìm bất cứ cách gì hòng thoát thân và thoát khỏi khối lở của tro bụi lẫn sắt thép đang chôn vùi mọi thứ trên đường nó qua.
Đám cháy tiếp diễn. Tôi nhìn thấy cơn sóng những mảnh vụn vỡ, những mảnh vôi vữa và những thanh xà kim loại đang văng xuống, một âm thanh ùng ục khủng khiếp.
Tôi biết là mình sắp chết.
Chết tiệt thật, đời tôi chỉ đến thế mà thôi...