Tôi rời khỏi nhà và đóng sập cánh cửa sau lưng. Nếu đúng như người y tá đã nói cho tôi biết thì Lisa được đưa tới bệnh viện Bellevue, tôi có thể dễ dàng đi bộ tới đó. Tôi ngược đại lộ số 5 tới tận toà nhà Flat Iron, rồi rẽ sang hướng sông Đông. Sau chưa đầy nửa giờ đi bộ, tôi đã tới trước mặt tiền hoành tráng của bệnh viện cổ nhất thành phố.
11 giờ mới tới giờ thăm bệnh nhân, nhưng vì từng là bác sĩ khoa cấp cứu nên tôi biết phải làm như thế nào để qua mặt bảo vệ. Đến quầy tiếp đón, tôi tự nhận là anh trai của Elizabeth Ames. Vẻ hốt hoảng, tôi giải thích mình vừa đáp chuyến bay từ Boston về và tỏ ra lo lắng không để đâu cho hết. Người ta để tôi lên tầng mà không hề gây khó dễ. Tới đó rồi, tôi đi dọc các hành lang để tìm một bác sĩ nội trú vừa nhận ca trực. Tôi tự giới thiệu mình là đồng nghiệp đến từ bệnh viện đa khoa Massachusetts. Trong lúc chuyện trò, chúng tôi phát hiện ra cả hai sinh cùng năm và đều từng thực tập tại bệnh viện Northwestern Memorial thuộc Chicago. Đích thân anh ta dẫn tôi tới phòng Elizabeth và tỏ ra thận trọng về tình trạng sức khoẻ của cô gái.
- Ngay khi tiếp nhận, chúng tôi đã áp dụng chế độ điều trị tích cực cho bệnh nhân. Chúng tôi đã khâu các vết thương và đặt ống trợ thở. Sau đó, anh thừa biết chuyện này diễn ra thế nào rồi đấy: flumazénil sẽ nhanh chóng khống chế benzodiazépine, nhưng việc bệnh nhân uống rượu và mất máu khiến cho tình hình phức tạp thêm cũng như trì hoãn quá trình lấy lại ý thức. Tôi vẫn còn trực ba mươi tiếng nữa. Nếu anh có thắc mắc gì thêm thì cứ gặp tôi, đừng ngại.
Tôi cảm ơn anh ta rồi đẩy cửa bước vào phòng bệnh. EFF chúc các bạn đọc truyện vui vẻ
Căn phòng chìm trong thứ ánh sáng dìu dịu. Khuôn mặt Lisa nhô lên khỏi mép chăn màu thanh thuỷ, bất động và tái nhợt, phủ một lớp mạng trong suốt. Đôi môi cô gái, vẫn tím ngắt, bị những món tóc dính bết che mất phân nửa.
Theo phản ứng nghề nghiệp, tôi kiểm tra các đường tiêm truyền nối với cánh tay cô gái, xem các điện cực đã đặt đúng chỗ chưa, điều chỉnh máy điện tâm đồ và ngó qua tập bệnh án treo ở cuối giường.
Rồi tôi kéo một chiếc ghế dựa lại ngồi gần cô gái.
Trong phòng bệnh này, kì lạ thay vì tôi cảm thấy đang ở đúng chỗ của mình: có phần giống hộ lý, có phần giống thần hộ mệnh.
Căn phòng này đối với tôi giống như một tổ kén, lớp vỏ bao bọc mà tôi cần để nghỉ ngơi và định thần.
Tôi kiệt sức. Gần giống như bị hạ đo ván về cả thể xác lẫn tinh thần. Đặc biệt là tôi khiếp sợ bởi mình đã bị tước đoạt, bất lực trước các sự kiện mà trong tay không có thứ vũ khí nào để tự vệ. Câu chuyện ông Sullivan kể cho tôi nghe không đầu không cuối, tuy nhiên, đó là cách giải thích duy nhất hợp lí. Ông ở vị trí phù hợp để có thể nói về những gì tôi đang trải qua. Những lời giải thích ông đưa ra thật điên rồ, nhưng tôi không có lời giải thích nào khác thay thế. Và nếu lí trí ra lệnh cho tôi không được tin ông thì ngược lại, trực giác lại mách bảo tôi rằng toàn bộ những lời đó là thật
Tôi học ngành khoa học và tất cả những quyết định tôi đưa ra trước giờ đều dựa trên lý tính. Tôi chưa bao giờ tin vào Chúa, tôi đã luôn trốn tránh như thể trốn dịch hạch tất cả những công trình nghiên cứu bí truyền hoặc giả tâm linh. Và hôm nay, tôi thấy mình bị cầm tù bời một lời nguyền, không hề muốn mà lại trở thành nhân vật chính trong những câu chuyện huyền hồ này, giống những gì tôi thường xem trên truyền hình khi còn niên thiếu: Bên kia hiện thực, Bác sĩ Who, Những truyện kể về hầm mộ, màn trình diễn rùng rợn…
Ngày trôi qua như một cơn gió, được điểm nhịp bởi những chuyến thăm bệnh của bác sĩ, chuyến ghé qua của y tá và hộ lí, những âm thanh đều đặn phát ra từ chiếc máy Holter đo nhịp tim và máy thở nhân tạo.
Trong buổi tối đó, tôi đã viết một bức thư gửi Lisa trên tờ giấy có in dòng tiêu đề của bệnh viện. Tôi vừa nhét bức thư vào phong bì thì một gương mặt thân thuộc xuất hiện trong phòng bệnh.
- Ông Sullivan! Ông lề mề quá đấy!
Ông lờ đi lời nhận xét của tôi và sau khi hỏi han tình hình sức khoẻ của cô gái, ông nói với tôi giọng buồn bã:
- Ta tới để nói lời tạm biệt cậu đây.
Tôi lắc đầu thở dài, vẻ bán tín bán nghi
- Vậy là cháu sẽ “biến mất” như thế, trước mặt ông sao?
Ông gục gặc đầu.
- Ta vẫn còn nhớ tất cả những cảm giác đó, ông thổ lộ bằng giọng đượm nỗi luyến tiếc chua xót. Những cơn trống ngực đập dồn dập, mùi hoa cam, cảm giác hỗn loạn cào xé tim cậu mỗi lần cậu cảm thấy mình đang ra đi…
- Bao giờ ông cháu mình gặp lại? tôi hỏi để cố gắng che giấu nỗi sợ.
- Ta không rõ. Trung bình là sau một năm, có thể là tám tháng mà cũng có thể là mười lăm tháng. Đó chính là điều khiến ta đau đớn nhất: không thể đặt hẹn.
- Cháu cho là ông đã cố gắng làm chủ “bước nhảy”: bằng cách nghĩ thật nhiều đến một ngày tháng hoặc một người nào đó…
- Đó là điều ta thường đọc thấy trong các tiểu thuyết khoa học giả tưởng, nhưng rủi thay, trên thực tế, mọi chuyện lại không được suôn sẻ như thế. Cậu đã ghi lại số điện thoại của ta chưa?
Tôi cho ông thấy cẳng tay nơi tôi đã viết dãy số bao gồm mười con số.
- Muốn cẩn trọng hơn thì cậu nên học thuộc lòng số điện thoại này đi. Khi nào trở lại, hãy gọi cho ta ngay khi có thể.
Thấy ông rút từ túi áo ra bao thuốc Lucky, tôi liền nổi khùng.
- Khỉ thật, ta không thể hút thuốc ở đây được! Ông nghĩ mình đang ở đâu thế? Chúng ta đâu còn ở năm 1954 nữa!
Phật ý, ông gài điếu thuốc vào sau tai rồi hỏi tôi.
- Cậu làm cách nào mà tìm lại được ta thế?
Tôi lấy từ trong túi áo vest ra viên đá màu xanh lơ có hình chạm nổi cùng sợi dây chuyền bạc tìm thấy trong căn hộ của Lisa
Ông Sullivan mỉm cười.
- Đó là món trang sức cha ta đã tặng cho mẹ ta nhân ngày ta chào đời. Ta đã tìm thấy nó ở căn nhà bí mật kia nên tặng lại cho con bé.
- Cha mẹ ông thực lòng yêu nhau chứ?
- Quả là họ có được cái may mắn ấy, ông đáp vẻ ngây thơ.
Không muốn đay đi đay lại chủ đề đó, tôi lật tấm mề đay lại rồi hỏi:
- Dòng chữ này có nghĩa gì vậy? “Hãy nhớ rằng chúng ta có hai cuộc đời” ư?
- Đó là một câu ngạn ngữ cổ Trung Hoa: chúng ta có hai cuộc đời và cuộc đời thứ hai bắt đầu khi chúng ta nhận ra rằng thực ra chúng ta chỉ có một cuộc đời.
Tôi gật đầu đồng tình.
- Cháu đã viết một bức thư cho Lisa, tôi nói đoạn đưa ông chiếc phong bì. Ông giúp cháu chuyển lại cho cô ấy nhé?
- Cậu cứ tin ở ta, ông cam đoan thế rồi tiến vài bước về phía cửa sổ. Cậu viết gì cho con bé vậy?
Đang toan mở miệng để trả lời ông thì tôi bỗng rùng mình bởi một cơn co thắt nhẹ. Các đầu ngón tay cảm giác như bị kim châm nhoi nhói. Tôi buông rơi sợi dây chuyền. Rồi toàn thân tôi co quắp.
Trong khi mắt dần mờ đi, tôi trông thấy ông Sullivan đang công khai xé chiếc phong bì tôi vừa đưa.
- Ông đang làm gì thế kia? Quân đểu giả…
Tôi đứng dậy khỏi ghế toan ngăn ông đi xa hơn, nhưng vừa chớm làm thế tôi đã cảm thấy hai chân mình hẫng đi như thể vừa bước vào cát lún.
- Hẹn năm sau gặp lại, ông Sullivan bảo tôi, đoạn đưa điếu thuốc lên miệng.
Một cơn bão điện giáng xuống não tôi, tiếp theo là tiếng hút khiến tôi có cảm tưởng như hai màng nhĩ mình nổ tung.
Rồi tôi biến mất.