Giây Phút Này

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1.

❊ ❊ ❊

Dần dần, bầu không khí im lặng xung quanh tôi nhường chỗ cho tiếng ù ù của đám đông cuồng nhiệt. Một cơn giận dữ đang gầm thét.

Nhưng vì lẽ gì kia chứ?

Nhờ một nỗ lực phi thường, tôi đứng thẳng dậy và mở hé mắt. Hai mắt tôi bỏng rát và tầm nhìn mờ mịt. Tôi cố gắng nhìn cho rõ cảnh trí xung quanh.

Một luồng ánh sáng dìu dịu, một cây thánh giá, mấy giá cắm nến trắng, một tán lọng bằng đồng thanh, một ban thờ bằng cẩm thạch. Tôi lảo đảo tiến vài bước. Rõ ràng tôi đang ở giữa chính điện của một nhà thờ. Thậm chí là một thánh đường: một gian giữa rộng chừng trăm mét đang trải ra trước mắt tôi, hai bên là hai dãy dài những băng ghế gỗ chạm trổ. Tôi ngước nhìn lên: hàng chục ô cửa kính ghép màu sặc sỡ đang lọc một thứ ánh sáng lung linh. Những mái vòm theo lối kiến trúc gothic với chỗ cao nhất tới hơn ba chục mét khiến tôi xây xẩm mặt mày.

Đối diện với chính điện, một giàn đàn ống đồ sộ đang bày bộ ống gió cùng nhiều đọt ống trước con mắt khổng lồ của một hình hoa hồng bằng kính ghép màu lấp lánh những sắc thái xanh lơ bất tận.

- Mau gọi cảnh sát!

Tiếng thét vang lên từ đám đông. Hàng chục cặp mắt hốt hoảng đổ dồn vào tôi: các du khách, các tín đồ đang quỳ gối nguyện cầu, các linh mục đang kiên nhẫn chờ gần phòng xưng tội. Tôi chợt hiểu ra nguyên nhân dẫn tới tiếng phản đối ầm ầm ban nãy khi nhận ra mình đang gần như ở trần, trang phục trên người chỉ vỏn vẹn chiếc quần đùi chấm bi hồng và đôi giày hiệu Stan Smith lấm bùn.

Mình làm cái quái gì ở đây thế này, bố khỉ?

Cổ tay tôi vẫn đeo chiếc đồng hồ của ông nội. Tôi liếc nhanh mặt đồng hồ - 17g12 -, khi mọi thứ bắt đầu xoay quanh tôi. Tôi vẫn nhớ cuộc trò chuyện cùng bố, cuộc tìm kiếm trên ngọn hải đăng, căn phòng bị xây bít cửa dưới hầm nóng hầm hập và cánh cửa kim loại đột nhiên đóng lại trước mắt tôi.

Nhưng sau đó đã xảy ra chuyện gì nhỉ?

Chân tôi bủn rủn. Để khỏi ngã lăn ra, tôi tì vào cái bục bên trên có để một cuốn Kinh Thánh đang đóng nặng trịch. Tôi lau những giọt mồ hôi buốt giá đang chảy dọc sống lưng. Tôi cần phải ra khỏi đây. Và sớm bao nhiêu hay bấy nhiêu.

Quá muộn rồi!

- Cảnh sát đây! Không được nhúc nhích! Để hai tay ra sau đầu!

Hai viên cảnh sát mặc sắc phục vừa bước vào nhà thờ và chạy ngược lên gian giữa của chính điện.

Không thể có chuyện tôi để mình bị bắt trước khi hiểu bản thân đang gặp phải chuyện gì. Tôi gom hết sức lực rồi lao tới chạy xuôi xuống những bậc thềm bằng cẩm thạch dẫn ra khỏi chính điện. Những bước chạy đầu tiên khiến tôi đau nhói. Tôi cảm thấy xương mình mỏng mảnh như pha lê, và cứ sau mỗi bước tôi lại có cảm tưởng chân mình sắp gãy răng rắc. Răng nghiến chặt, tôi men theo những ban thờ bố trí dọc hai bên, xô đẩy chen lấn đám đông, và trên đường đi đã kịp hất đổ một kệ hoa trang trí, một giá nến bằng sắt rèn, hàng chồng sách kinh lễ xếp trên giá.

- Này, anh kia! Dừng lại!

Không ngoái lại, tôi lao nhanh trên mặt sàn trơn tuột. Còn mười mét nữa và tôi đẩy cánh cửa đầu tiên xuất hiện trước mặt. Xong rồi, tôi đã ở bên ngoài!

Tôi lao xuống một loạt các bậc thềm bằng đá, ngã vật ra sàn trước nhà thờ và…

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.