Tiếng rì rầm xa xăm của radio hay ti vi. Một màn sương. Một màn sương dày đặc, đen đúa. Một cảm giác khó chịu, nhưng từ nay về sau đã trở nên quen thuộc: hai mí mắt sưng phồng như bị hàng cân chì trì níu. Cơn khó thở này. Và cả cơn mệt mỏi đè nặng đến mức gần như rã rời này.
Tôi mở mắt. Tôi đang nằm dài trên sàn nhà bằng gỗ. Những thanh ván ốp sàn vẫn còn nồng mùi xi. Xung quanh tối om. Không khí nóng như thể máy sưởi đã được bật hết công suất trong nhiều giờ. Tôi đứng lên với cảm giác e sợ. Xương khớp kêu răng rắc khiến tôi có cảm giác xương cốt mình sắp gãy. Tôi dụi mắt, nhìn một lượt khắp xung quanh
Tôi đang ở… trong một căn hộ chìm trong cảnh tranh tối tranh sáng. Một căn hộ áp mái lộn xộn giống với xưởng vẽ. Có những giá vẽ, những bức tranh trừu tượng, những bình xịt cùng những hũ màu vẽ rải khắp sàn, một chiếc pizza ăn dở trên mặt bàn thấp bằng gạch nén.