Giây Phút Này

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1

❊ ❊ ❊

Tôi chạy ngược lên đầu đại lộ, tìm một bốt điện thoại công cộng để gọi cho ông Sullivan. Tôi tìm thấy nó trước nhà thờ Notre-Dame-des-Champs, nhưng bên trong lại có một gã vô gia cư đang ngủ. Liếc nhìn máy điện thoại, tôi nhận ra rằng dù sao chăng nữa mình cũng chẳng có thẻ tín dụng. Tôi bỏ qua phương án gọi điện thoại rồi bắt đầu vẫy một chiếc taxi. Tôi giải thích với tài xế đầu tiên dừng xe rằng tôi chỉ mang theo đô la, nhưng tôi sẽ trả anh ta gấp đôi tiền cước nếu anh ta vui lòng chở tôi tới sân bay. Người tài xế không buồn trả lời tôi mà phóng xe đi luôn. May sao, tài xế thứ hai dễ mến hơn và nhận lời chở tôi.

Tôi nhìn đồng hồ trên bảng điều khiển: bấy giờ là 7g30. Trên ghế sau xe có một tờ Le Monde. Tờ nhật báo để thứ Tư ngày 12 tháng Sáu năm 2002. Một dòng tít lớn vắt ngang trang nhất, đè trên tấm hình chụp cầu thủ bóng đá Zinedine Zidane.

Worldcup: Pháp bị loại.

Đội bóng xanh lam, nhà vô địch

Worldcup 1998 đã thua đậm Đan Mạch

với tỷ số 0 – 2.

Lần này, bước nhảy vọt trong dòng thời gian của tôi chỉ kéo dài có chín tháng. Nhưng tôi đã tỉnh dậy trên hẳn một lục địa khác.

Qua cửa kính xe tôi nhìn những tấm biển diễu qua, chỉ những địa điểm mà tôi chưa từng nghe nhắc đến: cửa ô Bagnolet, Noisy-le-Sec, Bondy, Aulnay-sous-Bois, Villepinte… Xe cộ đi lại trên đường không quá đông đúc. Chưa đầy bốn mươi lăm phút chúng tôi đã tới Charles-de-Gaulle. Nghe theo lời khuyên của người tài xế, tôi xuống ở sảnh 2E, theo anh ta, tôi sẽ tìm thấy một quầy bán vé của hãng Delta Airlines tại đây. Nhờ tài tiên liệu của ông Sullivan, tôi có đô la đầy túi và một tấm hộ chiếu mà tôi hi vọng sẽ dùng được.

Vẫn còn chỗ trên chuyến bay lúc 10g35. Tôi mua vé chuyến đó bằng tiền mặt rồi qua cửa quản lý xuất nhập cảnh mà không gặp chút khó khăn nào. Trong sảnh chờ, tôi mua cho mình tách cà phê cùng chiếc bánh mì nho. Rồi tôi đổi vài tờ đô sang euro để mua một chếc thẻ điện thoại. Tốt hơn hết là nên biết chắc Lisa đang ở New York trước khi bước chân lên máy bay. Tôi bấm số của ông Sullivan nhiều lần, nhưng mãi vẫn không có ai nhấc máy. Càng lạ hơn nữa vì nếu tính chênh lệch múi giờ thì lúc này ở New York mới đang là ba giờ sáng. Hoặc là ông nội tôi đang ngủ say như chết, hoặc là ông đang không có ở nhà.

Tôi mua được mấy tờ tạp chí Mỹ trong một quầy Relay: “cuộc chiến chống khủng bố” của George W. Bush và “trục ma quỷ” của ông ta xuất hiện đầy rẫy trên các trang tin tức. Rồi người ta gọi hành khách lên máy bay. Tôi nhanh chóng ngồi vào ghế của mình, kẹt cứng giữa một bà mẹ đang cố gắng dỗ dành đứa con và một cậu thiếu niên nồng nặc mùi mồ hôi đang bật máy nghe nhạc to hết cỡ.

Tôi dành phần lớn thời gian ngồi trên máy bay để hồi tưởng lại những sự kiện diễn ra ngày hôm qua. Là năm ngoái thì chính xác hơn…

Cái ngày 11 tháng Chín năm 2001 bi thảm đó, tôi đã có mặt trong tiệm Empanada Papas và vô cùng kinh ngạc khi nhìn thấy Lisa ngồi bên quầy như thể cô đang chờ tôi. Khi nhận ra tôi, cô đã lao tới ôm cổ tôi rồi òa khóc. Những vụ khủng bố vừa xảy ra khiến cô thấy ham sống hơn bao giờ hết. Bất chấp cảnh tượng hỗn loạn ngày hôm đó, chúng tôi vẫn tìm ra nhau và yêu thương nhau. Cuống cuồng gấp gáp, không chút kìm giữ, chẳng hứa hẹn gì nay mai.

Khi tôi “lại ra đi”, cô đang thiếp ngủ trên giường và tôi đã biến mất mà chúng tôi không ai nhắc đến tương lai của mối quan hệ giữa hai người. Từ giờ trở đi tôi nên trông chờ điều gì đây? Cô sẽ đón chào tôi với một nụ cười hay với hai cái bạt tai?

Tôi thấy chuyến bay như kéo dài bất tận. Khi chiếc Airbus hạ cánh xuống sân bay JFK, tôi nhảy lên một chiếc taxi rồi đưa cho tài xế địa chỉ căn hộ khu Morningside Heights.

Khi tôi tới góc phố thì đã gần trưa. Tôi bảo tài xế chờ rồi rón rén leo thang bộ. Tôi nhấn chuông nhưng không có ai ra mở cửa. Bất chấp tôi đã đề phòng cẩn thận, Lena Markovic, bà hàng xóm gắt gỏng kia hẳn vẫn nghe thấy tiếng tôi bởi lẽ bà ta đã bước ra ngoài chiếu nghỉ mang theo một bình xịt hơi cay. Bà ta cố nhằm vào tôi, nhưng tôi kịp cuốn gói mà không lằng nhằng gì thêm. Đây thực sự không phải lúc để bị cảnh sát tóm. Tôi lại lên taxi thẳng hướng quảng trường Washington. Tôi gõ của nhà ông Sullivan, tình hình cũng không khá gì hơn so với nhà Lisa. Tôi sắp quay ra thì nhìn thấy một phong bì đề tên mình kẹp giữa những nanh vuốt của cái vòng gõ cửa hình sư tử.

Chào nhóc,

Ta chưa từng tin ở Chúa.

Nhưng có lẽ ta đã nhầm.

Có lẽ quả thực có tồn tại một kiểu như Kiến trúc sư Vĩ đại xoay vần số phận của chúng ta. Có lẽ thậm chí đôi khi vị ấy cũng khoan hồng độ lượng.

Ta mong cậu quay lại đúng ngày hôm nay xiết bao…

Ta mong cậu sẽ được chứng kiến việc này giống như bản thân ta đã được chứng kiến cách đây gần bốn mươi năm xiết bao.

Ta vốn không tin ở Chúa, ấy vậy mà từ nhiều tuần nay, ta đã một mình cầu nguyện trong góc của mình. Không đạo hữu, không biết dùng lời nào, thậm chí không biết mình có thể hứa hẹn những gì để đổi lại.

Bởi vậy, nếu quả thật có một vị Chúa trên cái hành tinh chết giẫm này và nếu cậu quay lại vào đúng ngày hôm nay, đừng lãng phí thêm phút giây nào nữa! Hãy tới tìm chúng ta ở khoa sản bệnh viện Bellevue.

Khẩn trương lên nhé!

Cậu sắp lên chức bố!

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.