Giây Phút Này

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2

❊ ❊ ❊

Tôi chạy.

Đi cùng một nữ y tá, tôi chạy trong các hành lang bệnh viện.

Lần gần nhất tôi tới đây cách nay đã tám năm. Khi đó Lisa đã nốc đủ loại thuốc ngủ trước khi cắt mạch máu. Hòng cố tự vẫn.

Hôm nay thì cô mang đến sự sống.

Bánh xe đang quay. Cần phải biết chịu đòn. Cần phải tỏ ra lì đòn. Không kháng cự. Chờ cho cơn mưa qua. Sống sót qua cơn đại hồng thủy. Thường thì con lắc rốt cuộc cũng sẽ đảo chiều. Không phải lúc nào cũng đảo chiều, nhưng thường xuyên là vậy.

Và thường vào đúng lúc người ta ít trông chờ nhất.

Tôi mở cánh cửa phòng 810.

Lisa đang nằm dài trên bàn đẻ. Một nữ hộ sinh và ông Sullivan đang chăm sóc cô. Cô tròn trĩnh, xinh đẹp, tươi tắn. Hoàn toàn lột xác. Khi trông thấy tôi, cô thốt kêu lên một tiếng rồi bật khóc.

- Em đã mong anh biết mấy! cô nói trong khi chúng tôi ôm nhau.

Rồi tôi lao vào vòng tay ông Sullivan.

- Khỉ thật, ta đã biết vậy mà! ông vừa ôm ghì lấy tôi vừa lớn tiếng.

Mắt ông cũng đang ngân ngấn nước. Tôi chưa từng thấy ông hạnh phúc đến nhường ấy.

- Cậu từ đâu tới vậy?

- Từ Paris. Cháu sẽ kể ông nghe sau.

Tôi ngắm nhìn cái bụng tròn xoe của Lisa. Tôi không thể tin toàn bộ chuyện này là thật. Tôi không thể tin đến lượt chúng tôi trở thành cha mẹ.

- Tôi là bác sĩ, tôi nói với nữ hộ sinh. Tình hình thế nào rồi chị?

- Các cơn co bắt đầu từ lúc 10 giờ. Và vợ anh đã vỡ ối cách đây một tiếng. Cổ tử cung đã mở sáu phân rồi.

- Bác sĩ gây tê đã tiến hành gây tê màng cứng chưa?

- Rồi, nhưng dùng thuốc tê hơi quá liều nên đã khiến các cơn co chậm lại, Lisa bảo tôi. Em không tài nào nhúc nhích chân được.

- Đừng lo, em yêu. Ta sẽ chờ cho thuốc tê đó hết tác dụng rồi người ta sẽ tiêm cho em một mũi khác nhẹ hơn.

Rồi Betty, nữ hộ sinh, để chúng tôi lại với nhau một lát. Lisa tranh thủ quãng thời gian đó để chỉ cho tôi xem loạt ảnh siêu âm của các giai đoạn khác nhau trong thai kỳ.

- Ta sẽ có con trai! cô hãnh diện thông báo. Và anh đã làm đúng khi xuất hiện vào đúng hôm nay, bởi vì anh nên nhớ là em vẫn chờ anh chọn tên cho con!

Hai chúng tôi mất hơn một giờ để mỗi người đưa ra những cái tên mình thích. Ông Sullivan cũng xen vào góp ý và cuối cùng chúng tôi thống nhất chọn tên Benjamin.

- Có điều, lần tới khi anh hạ cố đến gặp em thì đừng có nhầm địa chỉ đấy nhé, Lisa cảnh báo tôi.

- Anh không hiểu…

- Dù sao anh cũng không nghĩ em sẽ nuôi dạy con trai anh trong căn hộ nhỏ xíu của em đấy chứ? Em dọn đi chỗ khác rồi!

Lần này, đến lượt ông Sullivan lấy từ trong túi áo ra mấy tấm ảnh polaroid. Ông chìa cho tôi xem những bức ảnh chụp một căn nhà gạch xây trong khu Greenwich Village. Tôi nhận ra góc phố Cornelia cắt phố Bleecker, gần Oyster Bar nơi ông đã dẫn tôi thưởng thức món hàu hồi năm 1995. Tôi cảm động khi nhìn thấy trên ảnh một căn phòng dành cho trẻ đã được trang bị đầy đủ: giường tủ, bàn thay tã, nôi cũi, xe đẩy, ghế rung…

Khi nhìn lướt các tấm ảnh, tôi hiểu số tiền kiếm được trên sàn chứng khoán đã được dùng vào việc gì.

Thước đo tự do.

- Bác sĩ đang tới, Betty bảo tôi.

- Nhưng tôi là bác sĩ đây mà.

- Có lẽ vậy, nhưng anh sẽ không được đỡ đẻ cho vợ mình đâu.

- Chuyện đó ấy à, anh đừng có mơ! Lisa nói thêm.

Trong khi chờ bác sĩ sản đến, nữ hộ sinh vừa đỡ Lisa nằm xuống, chân đặt lên bàn đạp vừa nhắc cô nhớ cách kiểm soát cơn co và tập trung vào nhịp thở. Trong khi Lisa nghĩ là vẫn đang “luyện tập” thì dần dần, cô bỗng hiểu là cuộc đua đã bắt đầu.

- Nào, ta sẽ tranh thủ từng cơn co để đẩy ra, bác sĩ sản lên tiếng khi bước vào phòng như một ngôi sao khách mời.

Suốt mười phút sau, tôi nắm tay Lisa, động viên cô bằng một cái nháy mắt, một cái gật đầu, một câu đùa.

Theo kinh nghiệm làm bác sĩ của mình, tôi thấy mọi chuyện diễn ra tốt đẹp. Đầu em bé nhanh chóng xuất hiện.

Tôi từng thực hành vài ca đỡ đẻ tại bệnh viện, và tôi biết những cơn rặn sắp tới sẽ là những cơn đau đớn nhất. Lisa buông tay tôi rồi thét lên. Cô hụt hơi, nấc lên, có vẻ như bỏ cuộc, rồi gom nhặt năng lượng còn lại trong người và vận chút sức lực cuối cùng vào cuộc chiến.

Rồi sự giải thoát bỗng đến. Một sự nguôi dịu. Một khoảng ngưng nghỉ.

Xong rồi, phần còn lại của cơ thể em bé đã lọt qua… và giờ thì em bé của chúng tôi đang ngọ nguậy tay chân và khóc thét trên ngực Lisa. Tím ngắt, co quắp nhưng đã tràn đầy sức sống.

Tôi cắt dây rốn rồi cúi xuống nhìn thằng bé. Lisa nhìn tôi. Cảm xúc dâng trào trong tôi. Những giọt nước mắt, những giọt mồ hôi, những giọt máu. Bãi chiến trường của một cuộc chiến mà chúng tôi đã sống sót qua.

Từ giờ trở đi, chúng tôi đã có ba người.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.