Giây Phút Này

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2.

❊ ❊ ❊

Khi tới nhà Lisa tôi thấy cánh cửa căn hộ đóng im ỉm. Tôi đã mất một quãng thời gian khá dài mới rời được khỏi đảo Staten rồi xuyên qua Manhattan đến tận Morningside Heights. Như mỗi năm vào dịp lễ tết, từng đoàn khách du lịch vẫn đang ồ ạt đổ về New York. Ngày 31 tháng Mười hai năm nay, những buổi lễ lớn mừng thiên niên kỷ không khiến mọi chuyện khác đi. Thành phố đầy rẫy cảnh sát. Xung quanh quảng trường Thời đại, nhiều tuyến đường bị cấm lưu thông, tạo ra những đám tắc đường khổng lồ trong toàn bộ khu Mitdown.

Và người phụ nữ tôi yêu không ở nhà.

Hay nói đúng hơn, cô có mặt ở khắp mọi nơi. Vào dịp cuối năm 1999 này, hình bóng Lisa, được chụp ảnh đen trắng cho chiến dịch quảng cáo của hãng Calvin Klein, hiển thị trên tất tật những khoảng không dành cho quảng cáo của New York. Tôi đã gặp cô trên những biển quảng cáo bằng thủy tinh hữu cơ gắn ở nhà chờ xe buýt và những bốt điện thoại công cộng, tôi đã trông thấy cô bay lượn trên sườn xe buýt và trên nóc taxi. Một bức ảnh phong cách tối giản và duy mỹ: mái tóc ướt đẫm, bộ ngực trần được che khuất một phần bởi cánh tay vờ tỏ ra kín đáo, Lisa khoe dáng vóc mảnh mai trên bãi biển Hamptons.

Tôi căng tai, cố gắng nghe ngóng tiếng meo meo của Remington. Nhưng dường như chú mèo cũng không ở trong căn hộ.

Để tìm hiểu cho rõ ngọn ngành, tôi gõ nhiều lần liên tiếp lên cánh cửa.

- Không cần phải tỏ ra kích động như thế đâu! Cậu thấy rõ là cô gái không có nhà còn gì!

Đầu toàn lô cuốn tóc, khóe môi tuôn nọc độc, Lena Markovic, bà già hàng xóm cùng tầng, vừa xuất hiện nơi bậu cửa nhà mình. Remington theo bước bà vừa ló đầu ra rồi tới cọ mình vào chân tôi.

- Chào bà Markovic. Bà trông giúp con mèo cho Lisa đấy ạ?

- Thông minh quá đấy, cậu trai!

- Bà có biết cô ấy đang ở đâu không ạ? tôi vừa hỏi vừa bế chú mèo lên.

- Cô ấy thật may mắn vì có thể đi nghỉ. Còn tôi, mức trợ cấp tôi nhận được chẳng thể,..

- Cô ấy đi đâu hả bà? tôi ngắt lời bà già rồi bước tới đứng trước mặt bà.

Bà ta phác một cử chỉ mơ hồ.

- Đi đảo.

- Đảo ấy ạ? Đảo nào kia?

- Tôi chỉ biết có thế thôi!

Người phụ nữ này khiến tôi phát bực. Đó là một dạng bản sao nữ ác man của Zachary, người gác nghĩa địa tàu thuyền, ông lão đã ra tay giúp đỡ tôi không chút nề hà.

- Chắc chắn cô ấy phải để lại cho bà một số điện thoại liên lạc chứ ạ? tôi nằn nì.

Markovic lắc đầu, nhưng tôi biết bà ta đang nói dối. Tôi tiến một bước dứt khoát để vào bên trong căn hộ của bà ta. Bà ta cố gắng ngăn tôi lại, nhưng tôi không ngần ngại đẩy bà ta sang một bên rồi khép cánh cửa lại đằng sau lưng, để mặc bà ta trên thềm nghỉ trong trang phục váy ngủ và dép đi trong nhà.

Căn hộ bao gồm hai phòng cổ lỗ sĩ. Năm chục mét vuông im sững trong thập niên 1970: những miếng vải nhựa lót sàn đã ngả vàng, giấy dán tường họa tiết hình học, đồ đạc chất liệu phoóc mi ca, tràng kỷ giả da màu vàng hung. Điện thoại bàn đặt trên kệ nhựa màu nâu ngay sảnh vào. Ngay gần đó là một cuốn lịch, một quyển sổ ghi chú, một cuốn danh bạ và nhiều mẩu giấy nhớ. Trên một trong những mẩu giấy nhớ ấy có ghi thông tin tôi đang tìm kiếm: Elizabeth Ames, Blue Lagoon Resort, Moorea. Tiếp theo là một số điện thoại gồm mười hai chữ số.

Moorea. Tôi nhìn đăm đăm vào tên hòn đảo và phải mất một lúc mới hiểu ra điều đó có nghĩa cụ thể là gì: là Lisa hiện đang ở lãnh thổ Polynesia thuộc Pháp và năm nay tôi sẽ không thể gặp được cô.

Không.

Tôi nhấc ống nghe lên rồi bấm số.

- Blue Lagoon Resort xin nghe, tôi có thể giúp gì cho quý khách ạ? một giọng hỏi bằng tiếng Pháp.

- Tôi muốn nói chuyện với cô Elizabeth Ames.

- Dĩ nhiên rồi, thưa ông, nhưng… Ông đang gọi từ Mỹ phải không ạ? Bởi vậy ở đây, do chênh múi giờ, lúc này mới chỉ năm giờ sáng nên…

- Đánh thức cô ấy dậy đi, chuyện quan trọng lắm. Nói với cô ấy là Arthur Costello muốn gặp.

- Được rồi, thưa ông, tôi sẽ xem mình có thể giúp được gì.

Trong khi chờ đợi theo gợi ý của cô nhân viên lễ tân, tôi thấy cửa ra vào cặn hộ rung chuyển trước những đợt tấn công liên tiếp. Tôi đánh liều nhìn qua lỗ cửa: đúng như tôi lo sợ, Lena Markovic đã tập hợp được phần lớn cư dân tòa nhà trước căn hộ của bà ta. Tôi căng tai nghe ngóng: tất cả bọn họ đang đồng thanh: “Gọi cảnh sát thôi!”

- Arthur hả? Anh đang ở Manhattan sao?

Tôi nhắm mắt. Nghe thấy giọng Lisa vừa là một niềm an ủi vừa là một nỗi đau đớn.

- Anh đang ở nhà em, hay nói đung hơn là ở nhà bà hàng xóm dễ mến của em. Anh tỉnh dậy cách đây đã bốn tiếng tại một trong những xó khỉ ho cò gáy nhất của bang New York. Anh đã mong được gặp em xiết bao! Anh thất vọng quá đỗi!

- Nghe này, em…

Tôi lập tức nhận thấy trong giọng nói Lisa có điều gì đó khập khiễng. Không chút hào hứng, không chút phấn khích. Những cảm xúc nỗi niềm trong tôi không được sẻ chia, tôi gần như chắc chắn về điều đó. Tôi cảm thấy lửa giận trong mình bốc lên ngùn ngụt.

- Anh có thể biết em đang làm gì tại Polynesia không?

- Em đang đi cùng mấy người trong đoàn kịch. Bọn em đi ăn mừng năm mới dưới ánh nắng mặt trời.

Tôi giận sôi lên: cô ấy tặng cho mình một kỳ nghỉ ở tận đầu kia trái đất trong khi thừa biết tôi có thể đổ bộ bất cứ lúc nào ư? Vậy thì cô ấy bằng lòng chấp nhận nguy cơ không gặp được tôi còn gì. Ghi nhận đó khiến tôi mất hết kiểm soát.

- Anh không hiểu nổi: em lên đường đi phơi nắng trong khi thừa biết anh sẽ sớm quay trở lại sao? Dù sao thì em cũng có thể đợi anh kia mà!

Đến lượt cô ấy cũng lớn tiếng.

- Nhưng chính xác thì anh muốn gì nào? Muốn em gạt cuộc sống của mình sang một bên ư? Muốn em từ bỏ luôn các mối quan hệ khác chăng? Muốn em ru rú nhốt mình trong nhà và ngoan ngoãn chờ đến cái ngày duy nhất trong năm khi chúng ta được ở bên nhau sao? Em đợi anh đã mười bốn tháng rồi, Arthur ạ! Mười bốn tháng trời!

Tôi thở dài. Trí óc tôi hiểu rõ lý lẽ cô đưa ra, nhưng trái tim tôi thì lại tan thành trăm mảnh.

Bỗng tôi nghe thấy - hoặc ngỡ như nghe thấy - một giọng đàn ông ở phía sau cô.

- Em không chỉ có một mình trong phòng sao? Có gã nào đó ở cùng với em sao?

- Em nghĩ đó không phải việc của anh.

Cơn ghen thái quá này là một cảm giác mới lạ đối với tôi. Tôi chưa từng có thói quen muốn chiếm hữu. Cơn giận trong tôi bùng lên.

- Làm sao lại thế được, đó không phải việc của anh ư? Anh cứ nghĩ chúng ta đang hẹn hò. Anh cứ nghĩ em yêu anh cơ mà!

Lisa im lặng hồi lâu không nói gì.

- Em chưa từng nói với anh là em yêu anh, Arthur ạ. Mà thậm chí nếu là vậy đi chăng nữa, em cũng không thấy lối thoát nào cho chuyện của hai ta. Yêu anh chỉ có nghĩa là chịu đau khổ. Còn tệ hơn cả làm vợ của một tù nhân, vì như thế ít ra em còn có thể đến thăm nuôi. Còn tệ hơn cả làm vợ một người lính, vì như thế ít ra em còn có thể chờ những đợt chồng mình về nghỉ phép!

Một tiếng còi hụ vang lên ngay dưới cửa sổ. Tôi cúi nhìn thì thấy hai chiếc xe cảnh sát đang đỗ dọc vỉa hè. Nhiều cảnh sát mặc sắc phục đang nhảy xuống khỏi xe để ùa vào đại sảnh tòa nhà.

Cả giận mất khôn, tôi nhắc Lisa nhớ lại những lời cô đã nói vài tháng trước.

- Chính em đã khẳng định là ngọn hải đăng kết nối chúng ta lại với nhau và em cũng đang tham gia vào câu chuyện của anh!

Cô nổi đóa.

- À thì em đã nhầm đấy, anh muốn em nói sao với anh đây? Đây không phải lần đầu em phát cuồng vì một gã đàn ông. Chuyện này suýt nữa đã giết chết em, anh cũng thừa biết như thế mà.

Một tiếng thúc khiến tôi ngẩng đầu lên. Trong khi cảnh sát đang thúc vào cánh cửa ra lệnh cho tôi mở ra, Lisa giáng cho tôi đòn kết liễu.

- Arthur à, anh không thể đòi hỏi em ngừng sống trong lúc chờ đợi anh được. Em không muốn ta gặp nhau nữa. Không bao giờ nữa. Em không thể giúp đỡ anh và em không muốn phải đau khổ nữa, cô nói trước khi gác máy.

Tôi điên cuồng đập ống nghe điện thoại bằng nhựa vào khung kệ. Đúng giây phút đó, cánh cửa bung ra và hai nhân viên sở cảnh sát New York xông vào tôi.

Tôi để mặc cho họ bắt giữ mà không buồn kháng cự. Sau khi đã còng tôi lại, họ dẫn tôi xuống thang bộ rồi ra vỉa hè.

- Lại một gã muốn đón giao thừa trong buồng giam đây mà, một trong hai viên cảnh sát vừa nói vừa ném tôi vào khoang sau chiếc Ford Crown.

Anh ta không hề nhầm: phân đoạn dành cho năm nay đã kết thúc.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.