… một bản hòa âm còi xe và còi hụ xé toang màng nhĩ tôi. Những cột khói trắng bốc lên từ mặt đường lát đá dăm trơn nhầy trước khi rải khắp bầu trời nhơ nhớp nơi một chiếc máy bay trực thăng đang kêu vù vù. Không khí giần giật, ẩm ướt, ngột ngạt như trong nồi nấu xà phòng.
Mất phương hướng, tôi khó khăn lắm mới không mất thăng bằng. Tôi tìm cách chạy trốn nhưng trước khi kịp chạy tiếp, một trong những nhân viên cảnh sát đã nhảy bổ tới chộp lấy cổ tôi. Anh ta siết chặt cổ khiến tôi buột kêu một tiếng. Bất chấp đang bị ôm ghì, tôi vẫn quay lại được và đẩy lùi kẻ tấn công mình bằng một cú đạp thật mạnh trúng giữa mặt anh ta.
Được tự do, tôi chạy tiếp, đuổi theo sau là nữ đồng nghiệp của anh ta - một phụ nữ thấp bé, khá tròn trịa -, tôi nghĩ có thể nhanh chóng bỏ xa cô ta. Nhưng tôi đã quá đề cao sức lực của bản thân. Hai chân tôi mềm như bún chỉ chực buông xuôi bỏ cuộc, khó khăn lắm tôi mới lấy lại được hơi. Tôi toan chạy qua đường bất chấp dòng xe cộ đang lưu thông thì bỗng nữ cảnh sát ngáng được chân tôi và dồn toàn bộ trọng lượng đè tôi nằm bẹp xuống mặt đường. Tôi chưa kịp vùng vẫy vật lộn thì đã cảm thấy đôi còng thép đóng lại sau lưng, nghiến cả vào phần thịt cổ tay tôi.
Bấy giờ lăng kính vạn hoa những hình ảnh rung động hình thành trước mắt tôi: những chiếc taxi màu vàng đang xuôi ngược trong một con hẻm toàn thủy tinh và bê tông, những lá cờ sao sọc bay phần phật trong gió, bóng một nhà thờ cổ kính chìm nghỉm giữa một rừng những cao ốc chọc trời, một bức tượng đồng miêu tả thần Atlas vạm vỡ đang nâng bổng vòm trời rỗng…
Mặt bị ép gí trên vỉa hè, tôi tê cứng người vì sợ. Một ngọn lửa thiêu đốt gan ruột tôi, một luồng a xít trào ngược cào cấu thực quản. Và trong khi người ta kéo lê thân xác đẫm mồ hôi và gần như trần trụi của tôi trên mặt đường, tôi tự hỏi bằng cách nào mình lại có thể có mặt tại New York, trên đại lộ 5, trong thánh đường Saint-Patrick.