Đứng bên cạnh tôi, một cô gái khoả thân, xà phòng và dầu gội phủ kín từ đầu đến chân, đang hét đến sái quai hàm. Nét mặt biến dạng của cô ta đông cứng lại do kinh ngạc và khiếp hãi. Tôi đặt tay lên vai cô ta, một cử chỉ hòng làm đối phương yên lòng, nhưng trước khi tôi kịp mở miệng giải thích bất cứ điều gì, cô ta đã tống vào mũi tôi một cú đấm trời giáng. Tôi lảo đảo đưa tay lên che mặt. Trong khi tôi cố lấy lại hơi, cú đấm thứ hai trúng ngay giữa ngực khiến tôi vấp ngã đập vào gờ cabin tắm ốp sành. Tôi cố túm lấy rèm cabin tắm nhưng mặt sàn trơn trượt khiến tôi ngã đập đầu vào bồn rửa.
Hoảng loạn, người phụ nữ trẻ ra khỏi cabin, vớ đại một chiếc khăn rồi lao ra khỏi phòng tắm.
Lả đi trên sàn, tôi nghe loáng thoáng thấy cô ta đang khua động hàng xóm. Lời lẽ vẳng đến tôi méo mó, mơ hồ, tuy thế tôi vẫn nghe thấy “hiếp dâm” … “trong phòng tắm nhà tôi” … “gọi cảnh sát”…
Vẫn gập người, choáng váng, bất động, tôi cố lau nước đang chảy ngoằn nghoèo trên hai mí mắt. Mũi rỏ máu, tôi hụt hơi như thể vừa chạy ma ra tông.
Não tôi ra lệnh cho cơ thể đứng dậy, nhưng tứ chi tôi tê liệt. Thế nhưng tôi vẫn biết mình đang gặp nguy lớn. Tôi đã rút ra bài học từ vụ thánh đường Saint-Pattrick. Bằng mọi giá tôi phải tránh bị ngồi tù. Tôi gom hết sức lực, cuối cùng cũng khó nhọc đứng dậy được, nhìn quanh phòng tắm rồi lại gần một khung cửa kính. Tôi nhấc cánh cửa sập lên: nó trông ra một lối đi riêng nằm kẹt giữa hai toà nhà. Nhoài người ra, tôi nhìn thấy đằng xa một đại lộ bốn làn rộng rãi, thẳng nhưng hơi dốc.
Những chiếc taxi màu vàng tươi, cả dãy mặt tiền bằng gạch nâu và gang, những bể chữa đặt trên nóc nhà: không còn nghi ngờ gì nữa, tôi lại đang có mặt tại New York.
Nhưng ở đâu?
Và nhất là … vào thời điểm nào?
Trong khi những giọng nói đã trở nên gấp gáp hơn trong căn hộ, tôi thò chân qua khung cửa sổ rồi bám lấy cầu thang thoát hiểm bằng kim loại. Tôi lao kiểu được chăng hay chớ qua mấy bậc thang xuống tới phố, chọn đại một hướng rồi huy động các cơ bắp để chuồn đi nhanh hết mức. Ánh mắt tôi đeo dính vào hai tấm biển xanh lục và trắng đang chồng lên nhau nơi góc phố: tôi đang ở ngã tư đại lộ Amsterdam giao phố 109. Vậy là ở mạn Tây Bắc Manhattan, trong khu phố sinh viên Morningside Heights. Tôi nghe thấy tiếng còi hụ của xe cảnh sát đang tiến lại gần. Hoảng hốt, tôi rẽ trái gấp để rời đại lộ, lánh sang một đường nhánh chật hẹp hai bên là các bụi cây lúp xúp.
Kẹt giữa hai toà nhà, tôi đi men sát tường để ẩn náu và lấy lại sức. Tôi xì mũi thì thấy máu dây ra tay áo. Bộ đồ tôi đang mặc ướt sũng. Rõ ràng tôi vẫn đang mặc nguyên bộ quần áo từ khi chia tay Jeffrey Wexler. Tôi máy móc đưa mắt nhìn xuống cổ tay. Tôi vẫn đeo chiếc đồng hồ của ông nội, chiếc Tank vô cùng sang trọng chỉ hơn 9 giờ sáng một chút.
Nhưng là ngày nào?
Tôi cố gắng tập trung suy nghĩ. Ký ức sau cùng của tôi: buồng thang máy dẫn lên căn hộ riêng, hai túi đồ ăn rơi xuống sàn, cơn co giật dữ dội giống hệt lần đầu tiên tôi gặp phải trong căn hầm của ngọn hải đăng…
Tôi hắt hơi. Không khí êm dịu, bầu trời xanh, nắng đã ấm áp. Thế mà răng tôi vẫn va lập cập.
Mình phải thay quần áo.
Tôi ngước mắt nhìn lên: trên các cửa sổ có treo quần áo. Dĩ nhiên không phải là những thứ quần áo đúng như tôi mong ước, nhưng giờ thực sự không phải là lúc để tôi làm cao. Tôi nhảy lên một thùng chứa rác rồi leo trên mặt tiền nhà cho đến khi với được những thứ quần áo kia. Tôi giật bừa những thứ mình quờ được rồi mặc vào: quần vải, áo phông kẻ sọc, áo khoác jean. Chẳng thứ nào vừa vặn với tôi - ống quần xoắn lại trên mắt cá chân, áo khoác jean quá chật -, nhưng ít ra thì tôi cũng được khô ráo. Tôi lấy lại đống tiền chẵn tiền lẻ trong túi rồi quăng mớ quần áo ướt vào thùng rác.
Tôi quay ra đại lộ rồi lẩn vào đám đông. Một lần nữa tôi lại thấy chóng mặt, rồi dạ dày quặn lên khiến đầu tôi đau nhói. Nếu muốn suy nghĩ được nên hồn, tôi cần phải ăn thứ gì đó. Tôi đã nhìn thấy một tiệm diner ở đầu kia phố.
Nhưng trước khi bước vào nhà hàng, tôi nhét hai đồng 25 cent vào máy bán báo tự động. Tôi nhìn ngày tháng ghi trên măng sét báo rồi đột nhiên kinh sợ vì điều vừa phát hiện.
Đang là thứ Ba ngày 14 tháng Chín 1993…