Thế mà tôi lại không chết.
Lúc này là 8 giờ tối ngày 11 tháng Chín đó. Tôi đang ngồi bên quầy trong quán Empanada Papas, quán bar bán kèm đồ ăn vặt nằm cách căn hộ tôi sống hai tòa nhà.
Đúng vào lúc cơn bão kia ập xuống, tôi cảm thấy bàn tay Audrey nắm lấy tay tôi kéo vào bên trong một tiệm tạp hóa. Nấp đằng sau một tủ cấp đông, hai đầu gối bó chặt, hai tay ôm đầu, người co quắp, chúng tôi để cơn lốc xoáy tràn qua. Như một cái vỏ hạt cứng giữa trận sóng lừng, tiệm tạp hóa rung chuyển rồi bị nhận chìm trong cơn đại hồng thủy, bị vùi lấp dưới một làn sóng gạch vữa vụn. Khi đứng dậy, tôi như đang ở giữa một đêm sau vụ nổ bom nguyên tử. Không gian xám xịt, đen thui, bị niêm chì. Cơ thể tôi bị một lớp tro bụi dày che phủ.
Tôi ra hiệu cho người phục vụ bàn lấy thêm một ly nữa. Ở đây, mạn Bắc Manhattan, cách xa Trung tâm Thương mại Thế giới, nhưng tối nay cả thành phố như đang trong tình trạng nửa bị vây hãm nửa bị giới nghiêm.
Thường ngày vẫn đông vui như hội, quán bar lúc này đang trống đến ba phần tư chỗ ngồi. Những khách hàng hiếm hoi đang dán mắt vào các loại màn hình: màn hình điện thoại để thăm hỏi và đưa tin; màn hình ti vi nơi các nhà báo và cánh “chuyên gia” đang đưa ra những hướng điều tra đầu tiên để giải mã vụ khủng bố.
Tôi nhấp một ngụm rượu.
Hôm nay, giống như nhiều người dân New York, tôi suýt nữa đã mất tất cả. Nhưng chính xác là mất gì mới được?
Cuộc sống nào đây? Tình yêu nào đây?
Nếu tôi chết đi, ai là người tối nay sẽ thực sự nhớ đến tôi?
Bố mẹ tôi, có lẽ vậy. Nhưng ngoài họ ra thì sao?
Một ký ức kỳ lạ tiếp tục nhảy nhót trong tâm trí tôi. Sáng nay, khi đợt sóng bê tông đang ồ ạt xô tới, vào khoảnh khắc tôi tin chắc mình sắp chết, chính hình ảnh của anh đã hiện lên trong tâm trí tôi.
Gương mặt của Arthur Costello.
Không phải gương mặt mẹ tôi hay bố tôi. Cũng không phải gương mặt của bất kỳ người đàn ông nào khác.
Tại sao lại là anh nhỉ? Đã ba năm rồi tôi không gặp anh, nhưng ký ức về anh vẫn không ngừng choán chỗ trong tâm trí tôi.
Khi ở bên anh, tôi thấy dễ chịu. Tin cậy, cân bằng, trưởng thành.
Khi ánh mắt anh hướng về tôi, tôi cảm thấy mình đang ở đúng chỗ của mình, một cảm giác hiếm khi tôi có. Tôi trở thành người con gái, người đàn bà mà tôi luôn mong ước được trở thành.
Nhưng làm thế nào để sống cùng một người đàn ông mỗi năm chỉ tồn tại có một ngày?
Một người đàn ông mà bạn không bao giờ có thể giới thiệu với bố mẹ mình.
Một người đàn ông không bao giờ có thể thực sự cùng bạn thực hiện một kế hoạch.
Một người đàn ông sẽ không thể làm chỗ dựa cho bạn vào những tối cô đơn.
Chết tiệt thật!
Tôi uống một hơi cạn ly rượu.
Tối nay, tôi cần anh đến mức sẵn sàng đánh đổi bất cứ thứ gì để một lần nữa được thấy anh xuất hiện trong đời mình.
Bấy giờ, theo cách hơi trẻ con một chút, tôi chắp tay, nhắm mắt lại và bắt đầu cầu nguyện giống như khi mười tuổi. Lạy Chúa lòng lành, xin người hãy mang Arthur Costello về cho con! Lạy Chúa lòng lành, xin người hãy mang Arthur Costello về cho con!
Dĩ nhiên là chẳng có phép lạ nào xảy ra. Tôi nhẫn nhục giơ tay lên để gọi một ly cocktail khác.
Bỗng nhiên, từ trong khu vực bếp vang lên tiếng thủy tinh vỡ khiến những người có mặt trong quán bar giật nảy mình. Như thể ai đó vừa đánh rơi một chồng đĩa. Rồi một tiếng kêu vang lên khiến mọi cuộc trò chuyện ngưng lại. Những ánh mắt lo ngại hướng về phía sau quầy bar. Cánh cửa khu bếp mở ra trong tiếng loảng xoảng để nhường chỗ cho một người đàn ông không biết từ đâu chui ra.
Một người đàn ông tóc tai bờm xờm mặc trên người chiếc áo parka của hội Chữ Thập Đỏ.